Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lồng ngực thanh xuân lấp lỗ châu mai

Nguyễn Thị Khánh Huyền

Hà Tĩnh22/08/2026xã Đại Sơn (Xã Đại Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 3 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn mở màn. Trận đánh vào căn cứ Him Lam (ngày 13/3/1954) là trận đánh then chốt, có nhiệm vụ triệt hạ "cánh cửa thép" che chắn cho trung tâm tập đoàn cứ điểm của quân Pháp. Him Lam được chia thành nhiều cứ điểm nhỏ, bảo vệ bằng những lô cốt bê tông cốt thép kiên cố và các hàng rào kẽm gai dày đặc. Phan Đình Giót (quê Hà Tĩnh) khi đó là Tiểu đội trưởng bộc phá thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận hỏa pháo của ta gầm vang, mở màn chiến dịch. Ngay sau khi pháo chuyển làn, các chiến sĩ bộ binh Đại đoàn 312 lao lên mở cửa mở. Địch trong đồn Him Lam điên cuồng bắn trả. Tiếng đạn moóc-ti-ê, đạn đại liên đan thành một bức tường lửa dày đặc, cày nát mặt đất.

Phan Đình Giót ôm bộc phá lao lên trong đợt sóng đầu tiên. Dù bị thương ở đùi ngay từ những phút đầu, anh vẫn nghiến răng chịu đau, lết người lên phía trước, liên tục đánh liền hai quả bộc phá, phá tan hai lớp hàng rào kẽm gai cuối cùng để mở đường cho đại đội xông lên.

Tuy nhiên, khi trung đội xung kích tiến vào sát phân khu trung tâm thì bất ngờ bị khựng lại. Từ một lô cốt mẹ (lô cốt số 3) ẩn sâu bên sườn đồi, hỏa lực đại liên hai nòng của địch khạc lửa liên hồi, quét trực diện vào đội hình ta. Các chiến sĩ xung kích lần lượt ngã xuống trên khoảng đất trống trống trải, không có nơi che chắn. Lực lượng xung kích bị găm chặt tại chỗ, không thể tiến thêm một bước.

Đứng trước tình thế vô cùng nguy kịch, Phan Đình Giót – lúc này đã bị mất máu rất nhiều và bị thêm một vết thương nữa ở vai – vẫn dùng tay trái ghì chặt khẩu súng, nhích từng mét một bò áp sát về phía bốt địch. Anh dùng quả lựu đạn cuối cùng ném thẳng vào lỗ châu mai. Một tiếng nổ vang lên, ụ súng của địch im bặt trong vài giây rồi lại tiếp tục khạc lửa dữ dội hơn. Hóa ra, lính Pháp bên trong đã kịp thay băng đạn mới và đẩy một khẩu súng khác ra thay thế.

Nhìn đồng đội tiếp tục ngã xuống trước làn đạn tàn khốc, Phan Đình Giót không màng đến vết thương đang rách toạc. Lòng căm thù giặc và ý chí quyết thắng dồn lên nghẹt thở. Anh dồn hết chút sức tàn cuối cùng, bật người đứng dậy, lao thẳng về phía lỗ châu mai đang đỏ rực ánh lửa.

Anh áp chặt lồng ngực thanh xuân của mình vào ngay miệng lỗ châu mai.

Phựt... Tiếng súng đại liên điên cuồng bỗng chốc câm bặt. Họng súng của giặc bị nghẽn lại bởi chính xương máu và tấm thân của người chiến sĩ 32 tuổi.

Khoảnh khắc tiếng súng giặc dừng lại, cả trận địa bỗng vang lên tiếng hô nghẹn ngào nhưng đanh thép: "Trả thù cho anh Giót! Xung phong!". Hàng trăm chiến sĩ như những mãnh thú vượt qua làn khói đạn, tràn lên san phẳng lô cốt địch, làm chủ hoàn toàn căn cứ Him Lam ngay trong đêm mở màn. Phan Đình Giót đã nằm lại đất mẹ Điện Biên, nhưng lồng ngực của anh đã trở thành một tấm khiên bất tử, mở toang con đường chiến thắng cho cả một chiến dịch huyền thoại.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn