Lớp Học Dưới Hầm Và Những "Trang Giấy" Vỏ Cây
Ở chiến trường, cái chết cận kề nhưng khát khao con chữ chưa bao giờ tắt. Đơn vị tôi ngày ấy có nhiều chị em đi TNXP khi mới học xong lớp 3, lớp 4. Tôi được phân công làm "cô giáo" của lớp học đặc biệt mang tên: Lớp học xóa mù chữ dưới gầm bom.
Lớp học diễn ra trong một căn hầm chữ A rộng, ánh sáng là những chiếc đèn dầu hỏa tự chế từ vỏ quả bom bi. Vì giấy mực vô cùng khan hiếm, chúng tôi dùng dao găm gọt phẳng các vỏ cây đại thụ, hoặc dùng gạch non viết ngay lên thành hầm đất. Học viên là những cô gái ban ngày vừa mới khuân đá, vác hòm đạn nặng trĩu, đêm về lại nắn nót từng chữ cái.
Tôi nhớ có lần đang học thì bom nổ gần, đất rơi đầy đầu, đèn tắt phụt. Khi lửa vừa tắt, các chị lại giục: "Minh ơi, viết tiếp đi, chị vừa thuộc chữ Tổ quốc rồi". Con chữ dưới hầm không chỉ là tri thức, mà là niềm tin vào ngày hòa bình các chị sẽ được trở về đi học sư phạm, làm y tá. Những "trang giấy" vỏ cây ấy sau này bị mục nát theo thời gian, nhưng kiến thức và ý chí học tập của những cô gái TNXP năm ấy đã góp phần xây dựng đất nước mạnh mẽ sau chiến tranh.



