lớp học vĩnh hằng
lớp học vĩnh hằng

Các bạn học sinh thân mến!
Hôm nay, mình sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện thật cảm động về một cô giáo và các học sinh đã mãi mãi nằm lại cùng nhau trong một “lớp học đặc biệt” – lớp học vĩnh hằng.
Câu chuyện xảy ra cách đây gần 60 năm, tại Trường Phổ thông cấp II Thụy Dân, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình.
Ngày ấy, vào buổi sáng ngày 21 tháng 10 năm 1966, trong tiếng gió thổi qua những cánh đồng lúa xanh rì, cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân đang say sưa giảng bài thơ “Thà Đui” của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu cho học sinh lớp 7 của mình.
Lớp học nhỏ, tường đất mộc mạc, nhưng tiếng cô giảng vẫn vang lên ấm áp, đầy say mê.
Bỗng nhiên, tiếng máy bay gầm rú vang lên trên bầu trời. Giặc Mỹ đang trút bom xuống mảnh đất Thái Bình yên bình ấy.
Cô Xuân bình tĩnh hô lớn:
– “Có máy bay, các em mau xuống giao thông hào trú ẩn!”
Cả lớp hoảng hốt chạy ra phía hầm tránh bom, nhưng chưa kịp ẩn nấp thì một loạt bom lớn trút xuống ngay sân trường.
Tiếng nổ vang trời. Đất đá bay mù mịt. Cả ngôi trường bỗng chốc bị san phẳng.
Khi người dân chạy đến, họ chỉ còn thấy một hố bom sâu hoắm và những đống gạch vụn ngổn ngang.
Khi đào bới tìm kiếm, họ đã òa khóc nức nở…
Cô giáo Xuân được tìm thấy trong tư thế vẫn đang ôm chặt hai học sinh nhỏ trong lòng.
Cô đã hi sinh cùng 30 học sinh thân yêu của mình – những em nhỏ tuổi chỉ mới 13, 14.
Lúc ấy, cô Xuân còn đang mang thai vài tháng…
Sau trận bom kinh hoàng đó, cô và 30 học trò được an táng trong cùng một khu nghĩa trang đặc biệt, được gọi là Nghĩa trang 21/10.
Điều đặc biệt là những ngôi mộ được xếp ngay ngắn như một lớp học:
Phần mộ của cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân nằm ở phía trên cùng, chính giữa,
phía dưới là 30 ngôi mộ của các học sinh, được sắp xếp theo 4 hàng dọc và 7 hàng ngang, như thể cô vẫn đang đứng trên bục giảng, dịu dàng dạy dỗ học trò của mình – trong lớp học vĩnh hằng ấy.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đài tưởng niệm trong nghĩa trang được xây hình ngòi bút trên trang sách mở, tượng trưng cho nghề dạy học,
và bên dưới là dải khăn quàng đỏ – biểu tượng của tuổi học trò, của niềm tin yêu và hi vọng.
Các bạn thân mến,
Câu chuyện về cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân và 30 học sinh Trường Thụy Dân là một trang sử đau thương nhưng vô cùng cao đẹp của ngành giáo dục Việt Nam.
Cô và học trò của mình đã mãi mãi yên nghỉ, nhưng tinh thần yêu nghề, lòng dũng cảm và sự hi sinh của cô vẫn luôn tỏa sáng, dạy cho chúng ta bài học về tình yêu thương, trách nhiệm và lòng biết ơn thầy cô.
Ngày nay, mỗi khi đến nghĩa trang 21/10, ai cũng cảm thấy như nghe thấy tiếng cô giáo Xuân dịu dàng giảng bài, tiếng các em học sinh ríu rít đọc bài –
một lớp học không còn bảng đen và phấn trắng, nhưng mãi mãi sáng trong lòng người.
Các bạn ạ!
Chúng ta may mắn được sống trong hòa bình, được học dưới mái trường khang trang, có thầy cô tận tình dạy dỗ.
Vì thế, hãy cố gắng học tập chăm ngoan, yêu thương, đoàn kết, biết nói lời cảm ơn, biết giúp đỡ người khác –
đó chính là cách đẹp nhất để tri ân thầy cô và xứng đáng với những thế hệ nhà giáo đã hi sinh cho sự nghiệp trồng người cao quý.
Người sưu tầm
Hà Minh Tùng lớp 5C Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến xã Tân Tiến tỉnh Hưng Yên



