LS BÙI THỊ ĐẸP - CHUYẾN GIAO LIÊN KHÔNG TRỞ VỀ
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại xã đảo Long Sơn, Bùi Thị Đẹp tham gia lực lượng giao liên huyện Châu Đức khi mới 16 tuổi. Trong một chuyến chuyển tin phục vụ kháng chiến, chị rơi vào ổ phục kích của địch và bị bắn hy sinh khi mới 17 tuổi. Câu chuyện về chị được người em gái Bùi Thị Nhanh kể lại bên phần mộ của chị tại Nghĩa trang Liệt sĩ Long Sơn.
Xã đảo Long Sơn trong những năm kháng chiến là một địa bàn có vị trí quan trọng ở miền Đông Nam Bộ. Địa hình sông nước, rừng núi đan xen giúp lực lượng cách mạng xây dựng cơ sở, nhưng cũng khiến mỗi chuyến đi liên lạc trở thành một hành trình đầy hiểm nguy. Địch thường tổ chức tuần tra, phục kích trên các tuyến đường, bến sông và những lối đi nối Long Sơn với Châu Đức.
Bùi Thị Đẹp sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha chị là ông Bùi Văn Trà, một du kích địa phương từ thời kháng chiến chống Pháp. Năm 1959, ông bị địch bắt, đày ra Côn Đảo và chịu nhiều hình thức tra tấn. Đến năm 1966, ông được trả tự do, trở về quê tiếp tục hoạt động rồi hy sinh trong một trận chiến đấu tại Long Sơn.
Mẹ chị là bà Lê Thị Tốt, sau này được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Vừa nuôi các con, bà vừa bí mật nuôi giấu, bảo vệ cán bộ cách mạng. Lớn lên trong gia đình ấy, bốn chị em Bùi Thị Đẹp đều sớm tham gia kháng chiến.
Theo lời kể của bà Bùi Thị Nhanh, Bùi Thị Đẹp là người con thứ ba trong gia đình. Năm 16 tuổi, chị tình nguyện tham gia lực lượng giao liên huyện Châu Đức. Công việc của một giao liên không trực tiếp đứng trong đội hình chiến đấu, nhưng lại vô cùng quan trọng. Những người như chị là sợi dây kết nối giữa cán bộ, cơ sở cách mạng và các đơn vị vũ trang đang hoạt động trên địa bàn.
Mỗi chuyến đi, chị phải ghi nhớ đường, địa điểm liên lạc và ám hiệu. Tin tức phải được chuyển đến đúng người, đúng thời gian và tuyệt đối giữ bí mật. Trên những tuyến đường thường xuyên bị địch kiểm soát, người giao liên phải biết quan sát, thay đổi hướng đi và ứng phó khi gặp các toán tuần tra.
Dù còn rất trẻ, Bùi Thị Đẹp vẫn kiên trì thực hiện nhiệm vụ. Từ Long Sơn đến địa bàn Châu Đức là những chuyến đi dài, phải vượt qua nhiều khu vực nguy hiểm. Chị hiểu rằng chỉ cần một bức thư hoặc một mệnh lệnh không được chuyển đến đúng lúc cũng có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của cán bộ và kế hoạch hoạt động của lực lượng cách mạng.
Trong một chuyến liên lạc, chị không may rơi vào ổ phục kích của địch. Giữa vòng vây, người nữ giao liên 17 tuổi bị chúng bắn và hy sinh. Chuyến đi ấy trở thành chuyến công tác cuối cùng của chị.
Sự ra đi của Bùi Thị Đẹp để lại nỗi đau lớn cho gia đình. Người cha từng chịu tù đày rồi hy sinh, người mẹ tiếp tục âm thầm nuôi giấu cán bộ, còn cô con gái tuổi vừa mười bảy đã nằm lại trên chính mảnh đất quê hương. Nhưng mất mát không làm gia đình chị chùn bước. Những người em của chị vẫn tiếp tục làm giao liên, vận chuyển lương thực, thuốc men và hỗ trợ lực lượng du kích địa phương.
Nhiều năm sau, khi dẫn đoàn công tác đến Nghĩa trang Liệt sĩ xã Long Sơn, bà Bùi Thị Nhanh đặt tay lên tấm bia mộ của chị gái và kể lại truyền thống gia đình mình. Trong ký ức của bà, Bùi Thị Đẹp không phải một nhân vật được nhiều người biết đến, mà trước hết là người chị đã rời nhà khi còn rất trẻ rồi không bao giờ trở về.
Hôm nay, liệt sĩ Bùi Thị Đẹp yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Long Sơn. Câu chuyện về chị tuy chỉ còn lại ít dòng tư liệu, nhưng sự hy sinh ấy vẫn làm sáng lên hình ảnh những thiếu nữ giao liên miền Nam: tuổi đời còn nhỏ, bước chân thầm lặng, không có những chiến công được kể nhiều, nhưng đã góp phần giữ cho mạch máu liên lạc của cách mạng không bao giờ bị cắt đứt.


