Cựu chiến binh

Lữ Văn Hỏa

Hạ sĩ Lữ Văn Hỏa là lái xe tăng T54B số hiệu 843, thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203, Quân đoàn 2. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, sáng ngày 30/4/1975, ông cùng kíp xe do Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chỉ huy đã tiến vào trung tâm Sài Gòn. Chiếc xe tăng 843 là một trong những chiếc xe tăng đầu tiên tiến đến Dinh Độc Lập, húc đổ cổng phụ của Dinh, mở đường cho các đơn vị tiến vào, góp phần kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua.

Nhưng mỗi lần nhớ về buổi sáng 30 tháng 4 năm 1975, Hạ sĩ Lữ Văn Hỏa vẫn nói:

"Đó là quãng đường ngắn nhất, nhưng cũng là quãng đường dài nhất trong cuộc đời người lính."

Rạng sáng hôm ấy, đội hình xe tăng của Lữ đoàn 203 bắt đầu tiến vào nội đô Sài Gòn.

Mệnh lệnh rất rõ ràng:

Tiến thẳng Dinh Độc Lập.

Lữ Văn Hỏa ngồi sau vô lăng chiếc T54B số hiệu 843.

Trên xe còn có Đại đội trưởng Bùi Quang Thận, Chính trị viên Vũ Đăng Toàn cùng các đồng đội.

Tiếng động cơ gầm vang.

Chiếc xe tăng nặng hơn ba mươi tấn lăn bánh giữa những con đường đông nghịt người dân.

Khác với những ngày chiến đấu ác liệt, hôm ấy nhiều người dân đứng hai bên đường vẫy cờ, reo hò chào đón bộ đội giải phóng.

Có người khóc.

Có người chạy theo đoàn xe.

Có người chỉ kịp giơ cao hai tay hô lớn:

"Bộ đội giải phóng tới rồi!"

Lữ Văn Hỏa vẫn chăm chú nhìn phía trước.

Ông hiểu rằng.

Chỉ cần một phút chủ quan.

Nhiệm vụ có thể bị ảnh hưởng.

Đến gần Dinh Độc Lập, đoàn xe tăng gặp nhiều chướng ngại vật.

Cổng chính vẫn đóng kín.

Các xe phía trước liên tục cơ động tìm hướng đột phá.

Từ trong xe, Đại đội trưởng Bùi Quang Thận hô lớn:

"Tiến lên!"

Lữ Văn Hỏa đạp mạnh chân ga.

Chiếc 843 tăng tốc lao về phía cổng phụ.

Một tiếng rầm vang lên.

Cánh cổng sắt bị húc bật.

Những thanh sắt cong vênh dưới sức nặng của chiếc xe tăng.

Ngay sau cú va chạm, chiếc xe bị khựng lại.

Động cơ vẫn gầm lên.

Nhưng do va chạm mạnh và địa hình phía trong không thuận lợi, xe 843 không thể tiếp tục tiến sâu vào sân Dinh.

Lữ Văn Hỏa cố giữ bình tĩnh.

Ông nhanh chóng cùng đồng đội đánh giá tình hình.

Ngay phía sau, xe tăng 390 do Trung úy Vũ Đăng Toàn chỉ huy tiếp tục lao lên, húc đổ cổng chính, tiến thẳng vào sân Dinh Độc Lập.

Hai chiếc xe.

Hai hướng đột phá.

Đã tạo nên khoảnh khắc lịch sử của ngày toàn thắng.

Lữ Văn Hỏa kể rằng, khi xe dừng lại, ông mở nắp xe nhìn lên.

Lá cờ giải phóng đang được các chiến sĩ mang theo.

Khắp nơi vang tiếng reo mừng.

Ông biết.

Chiến tranh đã thật sự kết thúc.

Ít phút sau, Đại đội trưởng Bùi Quang Thận cầm lá cờ giải phóng chạy lên ban công Dinh Độc Lập.

Đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ tung bay trên nóc Dinh.

Cả Sài Gòn như vỡ òa.

Người dân ùa ra đường.

Tiếng cười hòa cùng tiếng khóc.

Những người lính ôm chầm lấy nhau.

Riêng Lữ Văn Hỏa vẫn ngồi lặng bên chiếc xe tăng.

Ông vuốt nhẹ lên thân xe còn đầy bụi đường và dấu va chạm.

Ông nói nhỏ:

"Mình đã đến rồi..."

Sau này, nhiều người hỏi ông:

"Bác có nghĩ mình sẽ trở thành một phần của lịch sử không?"

Ông chỉ cười hiền:

"Lúc đó tôi chỉ nghĩ làm sao đưa xe tới đích."

Đó cũng là suy nghĩ chung của những người lính năm ấy.

Họ không nghĩ đến danh tiếng.

Không nghĩ đến chiến công cá nhân.

Họ chỉ biết rằng phía trước là nhiệm vụ của Tổ quốc.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hạ sĩ Lữ Văn Hỏa trở về cuộc sống đời thường.

Nhưng mỗi dịp tháng Tư, ông lại được mời gặp gỡ học sinh, chiến sĩ trẻ để kể về buổi sáng lịch sử.

Ông luôn nhấn mạnh:

"Chiếc xe tăng không tự mình làm nên lịch sử.

Lịch sử được làm nên bởi biết bao người đã ngã xuống để đoàn xe ấy có thể tiến vào Dinh Độc Lập."

Mỗi lần trở lại Hội trường Thống Nhất, ông đều dừng thật lâu trước cánh cổng năm xưa.

Nơi ấy vẫn còn nguyên dấu tích của thời khắc lịch sử.

Đó không chỉ là dấu vết của một cú húc.

Mà là dấu mốc khép lại hơn ba mươi năm chiến tranh, mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất và hòa bình cho dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn