Lửa ấm nơi đầu nguồn
Câu chuyện kể lại ký ức của một người dân vùng cao tại Cao Bằng trong những năm kháng chiến, nơi núi rừng không chỉ che chở mà còn nuôi dưỡng tinh thần cách mạng bền bỉ.
Tôi là Hoàng Văn Sáng, sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Cao Bằng – nơi những con suối chảy quanh năm và những dãy núi trùng điệp như ôm trọn bản làng.
Những năm chiến tranh, quê tôi trở thành nơi trú chân của bộ đội. Ban ngày, rừng núi yên tĩnh như bao ngày. Nhưng khi màn đêm buông xuống, ánh lửa bập bùng lại hiện lên trong những lán nhỏ.
Gia đình tôi được giao nhiệm vụ nuôi giấu cán bộ. Mỗi bữa cơm, dù chỉ có ngô, sắn, mẹ tôi vẫn chia phần cho các anh bộ đội. Bà thường nói:
“Các con giữ nước, mình phải giữ các con.”
Một đêm đông, gió lạnh cắt da. Một tổ bộ đội bị thương được đưa về bản. Trong đó có một anh bị sốt cao, mê man. Không có thuốc men đầy đủ, mẹ tôi dùng lá rừng nấu nước, còn tôi thức trắng đêm thay nhau chăm sóc.
Ngoài kia, tiếng chó sủa bất chợt vang lên. Có tin địch đang lùng sục.
Cả bản lập tức tắt hết đèn. Chúng tôi nhanh chóng đưa các anh bộ đội xuống hầm bí mật sau nhà. Tim tôi đập mạnh khi nghe tiếng bước chân lạ tiến gần.
Một tên lính gõ cửa. Mẹ tôi bình tĩnh mở cửa, giả vờ như không có chuyện gì. Chúng lục soát khắp nơi, nhưng không phát hiện ra gì. Khi chúng rời đi, tôi mới dám thở.
Sau đêm đó, người chiến sĩ bị thương dần hồi phục. Trước khi rời bản, anh nắm tay mẹ tôi:
“Nhờ bà con mà chúng tôi sống… nhất định sẽ có ngày đất nước yên bình.”
Nhiều năm trôi qua, lời hứa ấy đã thành hiện thực.
Giờ đây, tôi đứng bên dòng suối cũ, nhìn về phía núi xa. Không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng gió và tiếng chim rừng. Nhưng trong ký ức tôi, ánh lửa năm nào vẫn cháy – ngọn lửa của tình người, của lòng yêu nước nơi đầu nguồn Tổ quốc.



