Cựu chiến binh

LỬA ĐỐT ĐỒN ĐỊCH TRÊN SÔNG LÔ

Mùa thu năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tiến công quy mô lớn lên căn cứ địa Việt Bắc nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến của ta. Chúng huy động bộ binh, lính nhảy dù và đặc biệt là một giang đoàn tàu chiến ngược sông Lô để tạo thành gọng kìm bao vây. Chàng thanh niên Trần Đức Long năm ấy mới 22 tuổi, mang theo dòng máu căm thù giặc sâu sắc, đã xung phong vào đội du kích địa phương phối hợp cùng bộ đội chủ lực bám bờ sông Lô phục kích địch

Thái Nguyên10/06/2026Đoàn phường Bắc Kạn (Đoàn phường Bắc Kạn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tiến công quy mô lớn lên căn cứ địa Việt Bắc nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến của ta. Chúng huy động bộ binh, lính nhảy dù và đặc biệt là một giang đoàn tàu chiến ngược sông Lô để tạo thành gọng kìm bao vây. Chàng thanh niên Trần Đức Long năm ấy mới 22 tuổi, mang theo dòng máu căm thù giặc sâu sắc, đã xung phong vào đội du kích địa phương phối hợp cùng bộ đội chủ lực bám bờ sông Lô phục kích địch.

Vũ khí của ta lúc bấy giờ vô cùng thô sơ. Đoạn sông qua Đoan Hùng (Phú Thọ) nước chảy xiết, rặng tre dày đặc là nơi tiểu đội của ông Long chọn làm trận địa. Khó khăn lớn nhất là pháo của ta không có kính ngắm chuẩn xác, đạn dược lại rất khan hiếm, mỗi khẩu chỉ có vài ba quả đạn. Ông Long nhớ lại: "Bên ban chỉ huy quán triệt: Phải đặt pháo gần bờ sông, chờ tàu giặc lọt hẳn vào tầm bắn, nhìn rõ cả tên lính Pháp trên boong mới được giật cò. Bắn phát nào phải chìm tàu phát đó!".

Ngày 24 tháng 10 năm 1947, đoàn tàu chiến của Pháp từ Tuyên Quang xuôi dòng lọt vào trận địa phục kích. Khi chiếc tàu đi đầu chỉ còn cách họng súng chưa đầy 100 mét, lệnh bắn vang lên. Khẩu pháo của đại đội ông Long gầm lên, viên đạn xuyên thẳng vào mạn súng máy trên tàu địch, khói lửa trùm kín. Liền sau đó, ông Long cùng các đồng đội ôm bom ba càng, chai xăng cồn lao ra sát mép nước, ném thẳng vào những chiếc ca nô chở lính Pháp đang cố bơi vào bờ.

Trong làn mưa đạn bắn xối xả từ tàu địch, ông Long bị một mảnh đạn văng trúng đùi, máu chảy xối xả. Thế nhưng, tiếng reo hò "Tàu giặc cháy rồi!" của đồng đội đã làm ông quên đi đau đớn. Ông nén vết thương, tiếp tục chuyền từng chai xăng cho đồng đội ném. Kết thúc trận đánh, giang đoàn Pháp đại bại, dòng sông Lô đỏ rực lửa cháy và xác tàu giặc. Chiến thắng ấy đã bẻ gãy một gọng kìm quan trọng của Pháp, góp phần bảo vệ an toàn cho Trung ương Đảng và Bác Hồ tại chiến khu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn