Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lửa giữ thành cổ – Người lính vô danh ở Quảng Trị 1972

Lửa giữ thành cổ – Người lính vô danh ở Quảng Trị 1972

Hưng Yên06/12/2025phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lửa giữ thành cổ – Người lính vô danh ở Quảng Trị 1972

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thành cổ Quảng Trị chìm trong biển bom đạn. Trong vô số những người lính chiến đấu ở đó, có một chàng trai quê Hà Nam, đồng đội chỉ gọi là “Thịnh”. Anh nhập ngũ khi mới tròn 19 tuổi. Vào thành cổ, anh được giao nhiệm vụ giữ chốt phía Tây Nam – nơi bị pháo kích nặng nhất.

Ngày nào cũng vậy, trời còn chưa sáng thì đất đã rung lên vì hàng trăm quả pháo. Gạch đá vỡ tung, nước sông Thạch Hãn bắn lên thành từng cột trắng xóa. Thịnh và đồng đội nấp trong hầm, tay luôn đặt trên khẩu AK đã sờn báng. Mặt họ lúc nào cũng ám khói, nhưng ánh mắt vẫn sáng, vẫn kiên cường.

Một lần, khi địch mở đợt xung phong mạnh, Thịnh bị sức ép pháo đánh văng xuống hố. Tai ù đi, mắt mờ, anh chỉ còn nghe tiếng đồng đội gọi nhau át tiếng súng. Không kịp suy nghĩ, Thịnh bật dậy, ném liền ba quả lựu đạn, rồi lao lên chiến hào. Anh hét khản đặc: “Thành còn người còn!”. Lúc đánh lui được đợt tấn công, tay anh bê bết máu nhưng nụ cười vẫn nở.

Thịnh hy sinh chỉ sau đó vài ngày, khi đang giúp thương binh rút vào hầm. Không ai nhớ rõ gương mặt anh, chỉ có tấm bia vô danh sau này khắc câu: “Một thời tuổi trẻ hóa thành bất tử”. Thành cổ giữ được 81 ngày đêm – và trong đó có phần của một người lính vô danh như Thịnh, người đã giữ trọn một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn