" LỬA RỰC CHIẾN TRƯỜNG - PHÁO BINH THÉP SẮT"
Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam, có biết bao con người bình dị nhưng đã làm nên những chiến công oanh liệt. Họ không chỉ cầm súng chiến đấu nơi tuyến lửa mà còn để lại cho các thế hệ sau những bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường. Ông Lại Ngọc Văn – người con quê hương Thái Bình – là một trong những nhân chứng sống tiêu biểu cho thời kỳ chiến tranh ác liệt ấy.
Ông Lại Ngọc Văn tham gia kháng chiến với vai trò là chiến sĩ pháo binh cao xạ, trực tiếp bắn máy bay địch để bảo vệ miền Bắc. Năm 1965, ông về công tác và chiến đấu tại Hải Phòng, đảm nhiệm chức vụ đội trưởng. Trong những năm tháng ấy, ông đã cùng đồng đội tham gia rất nhiều trận đánh cam go, đối mặt trực tiếp với bom đạn và sự tàn khốc của chiến tranh.
Theo lời kể của ông, trận đánh lịch sử và ác liệt nhất đối với ông là trận ngày 29 tháng 6 năm 1966, khi địch tập trung đánh phá sở dầu Hải Phòng. Máy bay Mỹ và máy bay hải quân tấn công từ nhiều hướng khác nhau, trong đó hướng chính là từ dãy núi đá Tràng Kênh thuộc Quảng Yên, vượt qua sông tiến thẳng vào mục tiêu. Trận địa của ông lúc đó đóng tại Thủy Nguyên, trở thành tuyến phòng thủ quan trọng để bảo vệ kho dầu của thành phố.
Trong trận đánh đầu tiên này, tiểu đội của ông Lại Ngọc Văn đã phối hợp chiến đấu vô cùng dũng cảm và mưu trí. Dù phải đối mặt với hỏa lực mạnh của địch, nhưng nhờ tinh thần bình tĩnh và sự tính toán chính xác, tiểu đội của ông không có ai bị thương. Đặc biệt, ông và đồng đội đã bắn trúng một máy bay địch khi chúng bay qua khu vực sân bay Kiến An và cửa sông Văn Úc. Ông sử dụng phương pháp “phần tử tổng hợp” để ngắm bắn – một kỹ thuật chiến đấu đòi hỏi sự nhanh nhạy và kinh nghiệm thực tế mà chỉ những người lính từng trải qua chiến tranh mới có thể hiểu rõ và vận dụng thành thạo.
Tiếp đó, vào ngày mùng 7 tháng 7 năm 1966, quân Mỹ tiếp tục mở đợt tấn công lần thứ hai vào Hải Phòng. Thời điểm này, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trực tiếp kêu gọi toàn dân đứng lên chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Trong trận địa lần này, ông Lại Ngọc Văn vẫn sử dụng phương pháp bắn phần tử tổng hợp, nhưng tình thế nguy hiểm hơn khi máy bay Mỹ bay thấp và sát trận địa, khiến mức độ ác liệt của trận đánh tăng lên gấp bội.
Không dừng lại ở đó, đến năm 1972, không quân Mỹ tiếp tục leo thang đánh phá miền Bắc bằng máy bay B52. Ngày 19 tháng 5 năm 1972, địch tập trung đánh cầu quay xe lửa tại Hải Phòng – một mục tiêu giao thông chiến lược vô cùng quan trọng. Để đánh được cây cầu này, máy bay Mỹ buộc phải vượt qua trận địa pháo do tiểu đội của ông Lại Ngọc Văn trấn giữ.
Trong trận chiến khốc liệt ấy, quân Mỹ đã huy động tới tám chiếc máy bay tấn công tập trung vào tiểu đội của ông. Bằng sự cảnh giác cao độ và bản lĩnh của người chỉ huy, ông đã kịp thời phát hiện mục tiêu, chỉ huy cả tám khẩu pháo đồng loạt nổ súng, buộc máy bay địch phải dạt ra và trút bom xuống thôn An Lạc. Nhờ đó, cầu quay Hải Phòng đã được bảo vệ an toàn. Tuy nhiên, trong trận đánh này, ông Lại Ngọc Văn đã bị thương ở cằm, vết tích của chiến tranh đến nay vẫn còn in hằn trên cơ thể ông như một minh chứng sống cho sự hy sinh thầm lặng của người lính.
Khi kể lại những năm tháng chiến tranh, ông Lại Ngọc Văn luôn giữ giọng điệu dí dỏm và giản dị. Ông chia sẻ rằng mình không còn giữ lại bằng khen hay giấy khen nào, mà kỷ vật duy nhất ông trân trọng là chiếc “cát tút” pháo nhặt được từ chiến trường, dùng cho pháo 57 ly. Kỷ vật nhỏ bé ấy lại mang giá trị tinh thần to lớn, gợi nhớ cả một thời tuổi trẻ gắn liền với bom đạn và khói lửa.
Dù thời gian đã lùi xa, nhiều chi tiết không còn được ông nhớ rõ, nhưng qua từng lời kể, người nghe vẫn có thể mường tượng được sự khốc liệt của chiến tranh cũng như tinh thần dũng cảm, kiên cường của những người lính bộ đội Cụ Hồ năm xưa. Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là bản anh hùng ca về một thế hệ đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, xương máu vì độc lập, tự do của dân tộc.
Qua câu chuyện của ông Lại Ngọc Văn, em cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay và càng thêm trân trọng sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh. Ông chính là minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất, lòng yêu nước nồng nàn và trách nhiệm lớn lao đối với Tổ quốc. Những câu chuyện như thế cần được tiếp tục lan tỏa, để thế hệ trẻ hôm nay và mai sau luôn ghi nhớ về một tuổi trẻ hào hùng đã làm nên lịch sử, từ đó sống có trách nhiệm hơn với đất nước và tương lai của dân tộc.



