Bài viết

lửa thép

Hải Phòng10/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỬA THÉP

Cuộc tấn công của hơn 50 lính bộ binh của Trung Quốc.

Sau khi trúng bắn pháo dọn đường cho đến tầm khoảng 5/1984 thì phía Trung

Quốc lại có một Trung đoàn trinh sát đặc nhiệm Trung Quốc. Bộ đội mình thì gọi là lính sơn cước. Họ tốt nghiệp 1 lớp đào tạo khu vực biên giới cho nên là họ đưa quân sang bên qua biên giới sang đất mình để có nhiệm vụ vừa chiến đấu vừa thực tập. Trong đợt chiến đấu mà chống hơn 50 quân lính sơn cước của Trung Quốc, phía Đại đội bác thì không là hướng tấn công chính mà Đại đội bên cạnh Đại đội 4 mới là Đại đội mà hướng tấn công chính của lực lượng lính sơn cước của Trung Quốc.

Khi mà chúng bí mật giám sát trận địa của Đại đội 4 thì có một số anh em chiến sĩ đang ở trong điạ đạo cùng với đồng chí Đại đội trưởng bác không nhớ tên đồng chí. Đồng chí Đại đội trưởng đã nhanh chóng phát hiện được lính sơn cước của Trung Quốc xuất hiện là cửa địa đạo. Đồng chí lập tức cầm khẩu súng AK và đạp cái vách lán địa đạo, lăn qua vách lán xuống sườn đồi thì bị lính Trung Quốc bắn theo. Đồng chí Đại đội trưởng bị thương một viên vào đùi và một viên vào bả vai trái. Sau đó cả Tiểu đoàn tập trung binh lực để xua đuổi được lính sơn cước của Trung Quốc.

Cuộc chiến đấu chống lại lực lượng lính sơn cước tinh nhuệ của đối phương vào tháng 5/1984 đã trở thành một trong những ký ức không thể nào quên đối với bác Hà Văn Thanh và đồng đội tại Tiểu đoàn 7. Đó không chỉ là cuộc đối đầu về vũ khí, mà còn là cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở giữa những người lính bảo vệ Tổ quốc và đội quân đặc nhiệm sừng sỏ. Dẫu không nằm ở hướng tấn công chính, nhưng chính sự hiệp đồng tác chiến và tinh thần cảnh giác cao độ của toàn Tiểu đoàn đã bẻ gãy ý đồ thực tập chiến đấu của quân đối phương.

Chiến tranh lùi xa, những cánh rừng ở Lạng Sơn đã xanh lại màu xanh của hòa bình, nhưng những vết thương trên thân thể người lính già như bác Thanh vẫn chưa bao giờ thực sự khép miệng. Mảnh đạn nơi mắt cá chân trái và những vết sẹo của đồng chí Đại đội trưởng Đại đội 4 năm ấy giờ đây đã trở thành những "huân chương sống" ghi dấu một thời oanh liệt.

Giờ đây, khi đã nghỉ hưu tại thôn 4, xã Ninh Giang, rời xa tay súng bác Hà Văn Thanh vẫn giữ vẹn nguyên khí chất của một người lính "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại đau nhức, nhưng đối với bác, đó là lời nhắc nhở về một thời trai trẻ đã sống và cống hiến hết mình cho từng tấc đất biên cương.

Câu chuyện về những người lính Trung đoàn 751 sẽ còn được kể mãi, như một minh chứng hùng hồn rằng: Sự bình yên của dải đất hình chữ S này được xây đắp bằng máu xương, lòng quả cảm và ý chí sắt đá của những người con ưu tú như bác Hà Văn Thanh.

Câu chuyện thứ ba là ở trung đoàn bệnh.

Thuộc cái cái đại lý trinh sát thuộc chung mà mình có bốn đồng chí chiến sĩ đi toàn đường biên đi tuần thì bị lính

Trung Quốc nó phục kích nó bắt Nó bắt thì là Bốn đồng chí ít

chien dau thi thì sau đó thì có hai đồng chí thì thoát được. Còn một đồng chí thì bị lính

Trung Quốc xách. Thế và treo hộp xác đồng chí lên cân. Ở phía bên kia tự nguyện. Thế nhưng mà bộ đội ta phía Việt Nam thì nhìn rất rộng.

Là đồng đội mình là bị treo sát lên cây.

Thì là sau những cái năm tháng mà

chien dau

biên giới phía

Bắc thì mình chủ yếu là làm chỉ huy đại đội. Đại đội hai tiểu đoàn bảy. Trung loạt bảy phẩy

có một đồng chí hi sinh lễ trộm. Còn ba đồng chí bắt về phía bên biên giới Ba đồng chí này thì sau đó thì có hai đồng chí thì thoát được. Còn một đồng chí thì bị lính

Trung Quốc xách. Thế và treo hộp xác đồng chí lên cân. Ở phía bên kia tự nguyện. Thế nhưng mà bộ đội ta phía Việt Nam thì nhìn rất rộng.

Là đồng đội mình là bị treo sát lên cây.

Thì là sau những cái năm tháng mà chiến đấu ở biên giới phíaBắc thì mình chủ yếu là làm chỉ huy đại đội. Đại đội hai tiểu đoàn bảy. Trung loạt bảy phẩy một. Ba bốn bảy quân đoàn mười bốn. Làm nhiệm vụ phòng ngự ở điểm cao tám trăm hai mươi

Thuộc xã thuộc huyện

Tràm Ninh, xã

Chi Phương, huyện Trà Định, tỉnh Lạng Sơn. Để cho đến tháng a mười năm một nghìn chín trăm tám mươi lăm. thì mình được chủ động chuyển về hướng đông bắc, hướng đông bắc thuộc cái nữ đoàn pháo binh của đặc khu Bắc Ninh cho đến khi chấm dứt trên nhanh bên dưới và mình về thì tiếp tục công tác cơ quan quân khu tại cái hạt này vào cho đên a năm hai nghìn không trăm mười bốn tỳ hưu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn