Nguyễn Thị Cẩm
Có những người mẹ khi nhắc đến tên họ, chúng ta không chỉ nhớ một cuộc đời mà còn nhớ đến cả một câu chuyện về sự hy sinh. Mẹ Nguyễn Thị Cẩm, sinh năm 1916, sống tại phường 10, là một người mẹ như thế. Mẹ có một người con duy nhất – liệt sĩ Lê Thị Tú. Cuộc đời của một người mẹ thường bắt đầu bằng tình yêu dành cho con. Mẹ Cẩm cũng đã dành những năm tháng của mình để chăm sóc và nuôi dưỡng người con duy nhất. Người con ấy lớn lên trong tình yêu thương của Mẹ. Mỗi bước trưởng thành của con đều mang theo niềm vui và hy vọng. Mẹ có thể đã từng nghĩ rằng con sẽ là người ở bên mình trong những năm tháng sau này. Nhưng rồi chiến tranh xuất hiện và làm thay đổi những dự định bình thường ấy. Lê Thị Tú đã rời xa Mẹ để lên đường. Ngày con đi, Mẹ có thể đã cố gắng không để nỗi lo lắng lộ ra. Nhưng trong trái tim người mẹ, sự lo lắng ấy chắc chắn rất lớn. Bởi con đi càng xa, Mẹ càng không biết điều gì đang chờ đợi con. Những ngày sau đó là những ngày Mẹ sống trong mong ngóng. Mẹ có thể đã nhớ từng lời con nói, từng dáng đi, từng kỷ niệm nhỏ bé. Rồi tin dữ đến. Liệt sĩ Lê Thị Tú đã hy sinh. Mẹ mất đi người con duy nhất. Đây không chỉ là một sự chia xa, mà là một sự mất mát vĩnh viễn. Không còn ngày đoàn tụ. Không còn tiếng con gọi Mẹ. Không còn bóng dáng thân quen trở về sau những tháng ngày xa cách. Nhưng tình mẹ không vì thế mà mất đi. Ngược lại, chính sự vắng bóng của người con khiến tình yêu trong lòng Mẹ càng trở nên sâu sắc. Mẹ giữ lại tất cả những gì thuộc về con trong ký ức. Mẹ có thể đau, nhưng Mẹ vẫn tự hào. Bởi người con của Mẹ đã hy sinh cho quê hương. Đó chính là vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam: yêu con bằng tất cả trái tim nhưng cũng biết đặt tình yêu ấy trong tình yêu lớn hơn dành cho đất nước. Cần ghi nhớ rõ: Mẹ Nguyễn Thị Cẩm sinh năm 1916, sống tại phường 10, có người con duy nhất là liệt sĩ Lê Thị Tú. Đây không chỉ là những dữ kiện. Đó là câu chuyện về một gia đình đã chịu mất mát để đất nước có ngày bình yên. Mỗi khi nhớ về Mẹ, chúng ta cần biết
Có những người mẹ khi nhắc đến tên họ, chúng ta không chỉ nhớ một cuộc đời mà còn nhớ đến cả một câu chuyện về sự hy sinh. Mẹ Nguyễn Thị Cẩm, sinh năm 1916, sống tại phường 10, là một người mẹ như thế. Mẹ có một người con duy nhất – liệt sĩ Lê Thị Tú. Cuộc đời của một người mẹ thường bắt đầu bằng tình yêu dành cho con. Mẹ Cẩm cũng đã dành những năm tháng của mình để chăm sóc và nuôi dưỡng người con duy nhất. Người con ấy lớn lên trong tình yêu thương của Mẹ. Mỗi bước trưởng thành của con đều mang theo niềm vui và hy vọng. Mẹ có thể đã từng nghĩ rằng con sẽ là người ở bên mình trong những năm tháng sau này. Nhưng rồi chiến tranh xuất hiện và làm thay đổi những dự định bình thường ấy. Lê Thị Tú đã rời xa Mẹ để lên đường. Ngày con đi, Mẹ có thể đã cố gắng không để nỗi lo lắng lộ ra. Nhưng trong trái tim người mẹ, sự lo lắng ấy chắc chắn rất lớn. Bởi con đi càng xa, Mẹ càng không biết điều gì đang chờ đợi con. Những ngày sau đó là những ngày Mẹ sống trong mong ngóng. Mẹ có thể đã nhớ từng lời con nói, từng dáng đi, từng kỷ niệm nhỏ bé. Rồi tin dữ đến. Liệt sĩ Lê Thị Tú đã hy sinh. Mẹ mất đi người con duy nhất. Đây không chỉ là một sự chia xa, mà là một sự mất mát vĩnh viễn. Không còn ngày đoàn tụ. Không còn tiếng con gọi Mẹ. Không còn bóng dáng thân quen trở về sau những tháng ngày xa cách. Nhưng tình mẹ không vì thế mà mất đi. Ngược lại, chính sự vắng bóng của người con khiến tình yêu trong lòng Mẹ càng trở nên sâu sắc. Mẹ giữ lại tất cả những gì thuộc về con trong ký ức. Mẹ có thể đau, nhưng Mẹ vẫn tự hào. Bởi người con của Mẹ đã hy sinh cho quê hương. Đó chính là vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam: yêu con bằng tất cả trái tim nhưng cũng biết đặt tình yêu ấy trong tình yêu lớn hơn dành cho đất nước. Cần ghi nhớ rõ: Mẹ Nguyễn Thị Cẩm sinh năm 1916, sống tại phường 10, có người con duy nhất là liệt sĩ Lê Thị Tú. Đây không chỉ là những dữ kiện. Đó là câu chuyện về một gia đình đã chịu mất mát để đất nước có ngày bình yên. Mỗi khi nhớ về Mẹ, chúng ta cần biết ơn những người đã hy sinh và những người ở lại mang theo nỗi đau. Mẹ đã sống với nỗi nhớ, nhưng nỗi nhớ ấy không vô nghĩa. Nó trở thành một phần của ký ức dân tộc.



