Lửa Thép Bên Chiến Hào Đất Đỏ
Câu chuyện tái hiện trận đánh phòng ngự kiên cường của chiến sĩ B-41 Hoàng Đăng Miện tại chiến trường Tây Ninh năm 1968. Đối đầu với một cụm xe tăng, thiết giáp hiện đại của Mỹ càn quét vào căn cứ, anh đã bình tĩnh chờ địch vào thật gần, bắn hạ liên tiếp nhiều xe bọc thép, bẻ gãy hoàn toàn mũi tấn công sừng sỏ của giặc.
Những năm 1968, vùng đất đỏ Tây Ninh trở thành một trong những tọa độ đánh phá khốc liệt nhất của quân đội Mỹ nhằm nhổ tận gốc các căn cứ, mật khu của ta dọc đường biên giới. Địch sử dụng tối đa ưu thế về xe tăng hạng nặng M-41, M-48 và xe bọc thép lội nước M-113 làm mũi nhọn càn quét, san phẳng mọi bờ cây, bờ ấp. Trước tình thế đó, các tổ săn xe tăng của ta được thành lập, bám trụ kiên cường dưới những chiến hào dã chiến.
Hoàng Đăng Miện, người con của quê hương Bắc Ninh, gia nhập quân ngũ và hành quân vào chiến trường Đông Nam Bộ khi tuổi đời còn rất trẻ. Với dáng người mảnh khảnh nhưng đôi tay rắn chắc, anh được giao sử dụng khẩu súng chống tăng B-41 — một thứ vũ khí có sức công phá lớn nhưng đòi hỏi người bắn phải cực kỳ bình tĩnh, áp sát mục tiêu ở cự ly gần thì mới đạt hiệu quả tối đa.
Một buổi sáng mùa khô, mặt đất Tây Ninh rung chuyển dữ dội dưới làn xích sắt của một cụm xe tăng và thiết giáp Mỹ gồm hơn mười chiếc đang rầm rộ tiến vào trận địa phòng ngự của đại đội anh. Đi theo sau xe tăng là hàng trăm lính bộ binh Mỹ lăm lăm tay súng, vừa đi vừa xả đạn đại liên đỏ rực hai bên đường. Máy bay trực thăng liên tục quần thảo trên đầu, dội bom xăng khiến những rặng cây xung quanh cháy ngùn ngụt.
"Bình tĩnh, chờ chúng vào thật gần! Không được nổ súng sớm!" — Hoàng Đăng Miện thì thầm với người đồng đội nạp đạn nằm bên cạnh dưới hầm chữ A.
Chiếc xe tăng M-48 đi đầu nghênh ngang húc đổ một ụ mối lớn, lừng lững tiến về phía chiến hào của Miện. Khoảng cách thu hẹp dần: 150 mét... 100 mét... rồi 70 mét. Sức nóng từ động cơ xe tăng phả ra khét lẹt, cát bụi từ bánh xích bay mù mịt làm cay xè mắt. Các chiến sĩ xung quanh nín thở, tay siết chặt báng súng.
Khi chiếc M-48 chỉ còn cách mép hào chưa đầy 50 mét, lộ rõ phần sườn xe — nơi có lớp giáp mỏng nhất, Hoàng Đăng Miện bất ngờ bật đứng dậy khỏi chiến hào. Anh vác khẩu B-41 lên vai, lấy thân mình làm bệ tỳ, nín thở ngắm thẳng vào hồng tâm.
Vút... Ầm!
Một quầng lửa kèm theo tiếng nổ đanh chúa vang lên. Quả đạn xuyên lõm của B-41 găm thẳng vào xích xe và buồng máy của chiếc M-48. Chiếc xe tăng khổng lồ khựng lại, khói đen bốc lên nghi ngụt rồi nổ tung như một núi lửa nhỏ, chặn đứng con đường tiến của những chiếc xe phía sau.
"Phát hỏa tốt lắm! Nạp đạn!" — Miện hét lớn, nhanh chóng thụp xuống né loạt đạn đại liên bắn trả điên cuồng của giặc.
Quân địch hoảng loạn trước cú đánh vỗ mặt bất ngờ. Chiếc xe bọc thép M-113 phía sau tìm cách rẽ sang vệ đường để vượt qua chiếc xe cháy. Không để lỡ thời cơ, Hoàng Đăng Miện vừa nạp xong quả đạn thứ hai, anh lại nhoài người ra khỏi chiến hào. Giữa làn mưa đạn quét sát mặt đất, anh bình tĩnh điều chỉnh góc bắn, khai hỏa phát thứ hai. Chiếc M-113 trúng đạn bốc cháy đùn đùn, lật nhào xuống chiếc hố bom bên cạnh.
Liên tiếp trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, bằng lối đánh mưu trí, thoắt ẩn thoắt hiện từ chiến hào này sang góc hào khác, Hoàng Đăng Miện đã bắn tổng cộng 4 quả đạn, tiêu diệt tại chỗ 3 xe tăng và 1 xe bọc thép của địch. Hành động xuất thần của anh đã cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần toàn đại đội. Các chiến sĩ đồng loạt nổ súng tiểu liên, ném lựu đạn bẻ gãy mũi tiến công của bộ binh Mỹ, buộc toán quân còn lại phải vội vã tháo chạy thục mạng ra lộ lớn.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, trận địa phòng ngự được giữ vững hoàn toàn. Hoàng Đăng Miện bước lên khỏi chiến hào, tấm áo chiến sĩ bám đầy đất đỏ Tây Ninh và ám khói súng đen kịt, nhưng đôi mắt anh lấp lánh niềm vui chiến thắng.
Trong suốt cuộc đời chiến đấu thời hoa lửa, Anh hùng Hoàng Đăng Miện đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, dùng súng chống tăng bắn hạ hàng chục xe quân sự và thậm chí bắn rơi cả máy bay trực thăng của giặc, trở thành một tượng đài dũng sĩ diệt cơ giới nổi tiếng khắp chiến trường Nam Bộ. Anh là minh chứng cho tinh thần kiên cường, mưu trí của người chiến sĩ Việt Nam: dẫu kẻ thù có xe tăng, thiết giáp hiện đại đến đâu, cũng phải khuất phục trước những lồng ngực bằng thép và ý chí sắt đá của những con người quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.



