Lửa thử vàng – Ý chí giữ nước không bao giờ lùi bước
Những ngày đầu tháng Ba năm 1979, chiến sự trên tuyến biên giới phía Bắc bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Sau nhiều ngày bị chặn đánh tại Cao Bằng và Đồng Đăng, quân Trung Quốc tiếp tục dồn lực vào mục tiêu trọng yếu là thị xã Lạng Sơn – cửa ngõ tiến sâu vào nội địa Việt Nam.
Lửa thử vàng – Ý chí giữ nước không bao giờ lùi bước
Những ngày đầu tháng Ba năm 1979, chiến sự trên tuyến biên giới phía Bắc bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Sau nhiều ngày bị chặn đánh tại Cao Bằng và Đồng Đăng, quân Trung Quốc tiếp tục dồn lực vào mục tiêu trọng yếu là thị xã Lạng Sơn – cửa ngõ tiến sâu vào nội địa Việt Nam.
Để đánh chiếm thị xã, đối phương huy động tới 6 sư đoàn, cùng hàng trăm xe tăng, xe bọc thép và pháo binh, liên tục mở các đợt tiến công từ ngày 2 đến ngày 5 tháng 3 năm 1979. Trước sức mạnh áp đảo ấy, các đơn vị của Sư đoàn 3 Sao Vàng, Sư đoàn 327, Sư đoàn 337 cùng lực lượng bộ đội địa phương vẫn kiên cường bám trụ.
Từng con phố, từng quả đồi, từng điểm cao quanh Lạng Sơn đều trở thành chiến trường. Người lính Việt Nam chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn, nhưng không một ai lùi bước. Mỗi giờ cầm chân được quân địch là thêm một giờ để bảo vệ hậu phương, để các đơn vị bạn củng cố lực lượng và nhân dân sơ tán an toàn.
Những trận đánh diễn ra ngày càng ác liệt. Xe tăng địch bị tiêu diệt trên các trục tiến quân, nhiều mũi tấn công bị chặn đứng. Hàng nghìn quân đối phương bị loại khỏi vòng chiến, hàng chục xe tăng và xe bọc thép bị phá hủy. Tuy nhiên, do tương quan lực lượng quá chênh lệch, đến chiều ngày 5 tháng 3 năm 1979, quân Trung Quốc mới chiếm được thị xã Lạng Sơn sau khi phải trả giá rất đắt.
Ngay trong thời điểm cam go ấy, Bộ Chính trị và Bộ Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam đã kịp thời điều chỉnh lực lượng. Ngày 2 tháng 3 năm 1979, quyết định thành lập Quân đoàn 5 (sau này là Quân đoàn 14) được ban hành nhằm tập hợp các đơn vị chủ lực, sẵn sàng tổ chức phản công nếu chiến tranh tiếp tục mở rộng.
Các đơn vị cơ động nhanh chóng tiến về phía trước. Không khí khẩn trương bao trùm khắp các doanh trại. Những đoàn xe chở bộ đội nối dài ngày đêm hướng về biên giới. Hàng vạn thanh niên vừa rời ghế nhà trường, công nhân từ nhà máy, nông dân từ cánh đồng đều sẵn sàng khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Trong khi đó, trước sự kháng cự quyết liệt của quân và dân Việt Nam, mục tiêu "đánh nhanh, thắng nhanh" của đối phương đã hoàn toàn thất bại. Ngày 5 tháng 3 năm 1979, Trung Quốc tuyên bố bắt đầu rút quân. Trên đường rút lui, nhiều nơi vẫn diễn ra các trận đánh ác liệt để ngăn chặn hành động phá hoại và bảo vệ nhân dân vùng biên.
Cuộc chiến ngắn ngủi nhưng đã để lại nhiều bài học sâu sắc. Quân đội Việt Nam rút ra nhiều kinh nghiệm quý về tổ chức lực lượng, huy động quân dự bị, xây dựng thế trận phòng thủ và phối hợp giữa bộ đội chủ lực với lực lượng địa phương. Chính những kinh nghiệm ấy đã trở thành nền tảng quan trọng cho nhiệm vụ bảo vệ biên giới trong nhiều năm sau.
Nhưng đối với những người lính đã đi qua mùa xuân năm 1979, điều còn đọng lại không phải là những con số về xe tăng hay sư đoàn, mà là hình ảnh những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi biên cương, là lời thề giữ đất được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu đỏ.
Ngọn lửa của mùa xuân năm ấy đã hun đúc thêm truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam: hòa bình là khát vọng, nhưng khi Tổ quốc bị xâm phạm, mỗi người dân đều sẵn sàng đứng lên bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của cha ông.



