Lửa trong hang đá
Mệnh lệnh từ trái tim
Mùa đông năm 1951, núi rừng Việt Bắc chìm trong sương muối buốt giá. Nhưng bên trong hang đá bản Bản Nhợ, không khí lại nóng như một lò bát quái. Đó là công xưởng của phân xưởng chất nổ thuộc Cục Quân giới.
Anh Ngô Gia Khảm – một kỹ sư trẻ vừa rời Hà Nội lên chiến khu – đưa tay quệt giọt mồ hôi hòa lẫn muội than trên trán. Trước mặt anh là chiếc hũ sành chứa loại thuốc nổ mới vừa được chế tạo thành công sau hàng chục lần thất bại.
Giữa lúc chiến trường miền Tây và chiến dịch Trung Du đang vào giai đoạn ác liệt, bộ đội ta thiếu vũ khí trầm trọng. Súng kíp, bom ba càng tự chế không đủ sức xuyên thủng xe bọc thép của địch. Mệnh lệnh từ Trung ương truyền xuống ngắn gọn nhưng nặng tựa ngàn cân: "Bằng mọi giá phải tự túc được thuốc nổ mạnh để chế bom, mìn phá hầm hào địch". "Chúng ta không có máy móc hiện đại, nhưng chúng ta có đôi bàn tay này và lòng căm thù giặc."( Lời đồng chí Giám đốc xưởng quân giới).



