Bài viết

LỬA TRONG LÒNG NÚI ĐỨC PHỔ

Huế18/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương 1: Bệnh xá dưới mái rừng

Mùa mưa năm 1970, vùng núi Đức Phổ (Quảng Ngãi) chìm trong những cơn mưa rừng xối xả. Dưới mái lợp bằng lá rừng và những căn hầm đào sâu vào lòng đất, Bệnh xá huyện Đức Phổ chao đảo theo từng đợt pháo từ hạm đội Mỹ ngoài biển bắn vào.

Thùy vuốt lại mái tóc dài thấm ướt nước mưa. Đèn dầu phụt tắt rồi lại được thắp lên. Trên bàn mổ dã chiến ghép bằng những khúc gỗ rừng, một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở đùi đang ngất đi vì đau đớn. Bệnh xá đã cạn sạch thuốc tê từ tuần trước.

– Anh cố lên nhé, sắp xong rồi! – Thùy nói nhỏ nhẹ, giọng Hà Nội ấm áp như dòng nước mát lành dội vào cơn sốt mê man của người lính trẻ.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bác sĩ 28 tuổi thao tác nhanh nhẹn, chính xác dưới ánh đèn dầu tù mù. Hơn bốn năm rời Thủ đô vào chiến trường miền Nam, bàn tay vốn chỉ quen cầm phím đàn piano giờ đây đã quen với dao mổ, băng gạc và cả mùi thuốc nổ đắng ngắt.

Mỗi đêm, sau khi chăm sóc xong cho từng thương binh, Thùy lại ngồi bên ngọn đèn dầu, mở cuốn sổ tay bìa bọc nilon nhỏ bằng bàn tay để ghi lại những dòng nhật ký.

"20.6.1970... Ranh giới giữa cái sống và cái chết sao mà mong mỏng quá. Nhưng dù trong lửa đạn, lòng mình vẫn tràn ngập tình yêu thương đồng chí, yêu quê hương tha thiết. Đời phải trải qua bão tố nhưng không được cúi đầu trước bão tố..."

Chương 2: Trận càn ngày 22 tháng 6

Sáng sớm ngày 22/6/1970, tiếng động cơ trực升 bay Mỹ gầm xé bầu trời Đức Phổ. Cả vùng núi rung chuyển bởi đợt pháo dọn đường dồn dập. Sư đoàn 4 Bộ binh Mỹ mở trận càn quét lớn nhằm san phẳng căn cứ cách mạng.

– Địch đổ quân ngay đồi bên cạnh rồi! Bác sĩ Thùy ơi! – Đồng chí bảo vệ hớt hải chạy vào hầm thông báo.

Trong bệnh xá lúc này còn hàng chục thương binh nặng không thể tự di chuyển. Thùy lập tức hội ý nhanh với lực lượng y tế: – Mọi người bằng mọi giá phải đưa các anh thương binh rút sâu vào hang đá phía sau núi! Tôi và hai đồng chí bảo vệ sẽ ở lại chặn địch!

– Không được! Chị là bác sĩ, chị phải rút trước! – Người y tá trẻ nghẹn ngào.

– Đây là mệnh lệnh! Mạng sống của thương binh là trên hết! – Thùy nghiêm giọng, đôi mắt kiên định đến lạ thường.

Cô gom nhanh các tài liệu, hồ sơ bệnh án cho vào xà cột, rồi cầm lấy khẩu súng carbine tiến ra mép hào.

Chương 3: Khúc ca bất tử

Quân Mỹ tràn lên đồi. Tiếng giày đinh nện rần rật trên lá khô mixed với tiếng xả súng điên cuồng.

Thùy nép mình sau gốc cây lớn. Khi bóng dáng những tên lính Mỹ đầu tiên hiện ra qua làn sương núi, cô bóp cò. Tiếng súng đơn độc của người nữ bác sĩ vang lên giữa đại ngàn, thu hút toàn bộ hỏa lực của kẻ thù về phía mình, tạo thời gian vàng ngọc cho đoàn thương binh rút lui an toàn.

Địch phát hiện ra vị trí bắn trả chỉ là một lực lượng rất nhỏ. Chúng khép chặt vòng vây, xả mưa đạn về phía gốc cây. Thùy bị thương nặng nhưng vẫn kiên cường nổ súng đáp trả cho đến viên đạn cuối cùng.

Thùy ngã xuống tựa lưng vào lòng đất mẹ Đức Phổ khi tuổi đời mới tròn 28. Trong túi áo rách tả tươm của cô, cuốn nhật ký nhỏ vẫn nằm đó, lưu giữ trọn vẹn tâm hồn trong sáng và lý tưởng sống rực rỡ của một thế hệ thanh niên Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỬA TRONG LÒNG NÚI ĐỨC PHỔ | Câu chuyện thời hoa lửa