LỰC – NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐỒI KHÔNG SỐ
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những con người bình dị đã lặng lẽ giữ vững từng vị trí chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Lực – chàng lính trẻ mới 19 tuổi – là một trong những hình ảnh đẹp như thế. Anh cùng đại đội được giao nhiệm vụ giữ một ngọn đồi không tên, mà đồng đội gọi bằng cái tên mộc mạc “đồi Không Số”. Tuy giản dị là vậy, nhưng nơi đó lại là điểm tựa chiến lược quan trọng, khống chế toàn bộ đường hành quân của ta.
Những ngày đầu lên chốt, Lực háo hức lắm. Anh mang theo chiếc ba lô nhẹ tênh, thêm cuốn sổ nhỏ ghi vài dòng thơ còn dở. Nhưng chỉ qua vài trận pháo kích, anh lập tức trưởng thành. Bom đạn cày xới đất đá, cây cối gãy đổ, những hố sâu hoắm xuất hiện chỉ sau vài tiếng đồng hồ. Đồng đội bên cạnh Lực có người ngã xuống, có người bị thương phải đưa về tuyến sau. Nhưng ánh mắt họ lúc nào cũng ngời lên niềm tin: giữ đồi là giữ đường, giữ đường là giữ mạch sống của chiến trường.
Lực hiểu điều đó hơn ai hết. Có ngày địch bắn pháo dữ đến mức đất đá văng lên mù trời, nhưng anh vẫn bám súng, kiên quyết không rời vị trí. Mỗi lần địch mở đợt tấn công, Lực cùng đồng đội nhanh chóng cơ động, vừa bắn trả vừa giữ dây liên lạc thông suốt. Dù tay bị bỏng do nòng súng quá nóng, anh vẫn siết chặt tay, không buông.
Một trận đánh khiến anh nhớ mãi là ngày đồi bị bao vây. Pháo kích dồn dập khiến căn hầm gần như sập xuống, Lực bị một mảnh pháo sượt qua vai. Máu chảy đỏ áo, nhưng anh chỉ cột tạm vải rồi tiếp tục chiến đấu. Đồng đội gọi anh:
— Lực, rút xuống hầm đi!
Anh chỉ lắc đầu:
— Còn địch thì tôi còn đứng đây!
Đêm đó, khi chi viện đến, cả trung đội gần như kiệt sức. Nhưng nhìn những tay súng vẫn trụ lại trên đồi, người chỉ huy xúc động nói:
— Các đồng chí đã giữ được điểm cao bằng ý chí của thép!
Lực không thấy mình làm điều gì lớn lao. Với anh, giữ vững một vị trí không phải để được ghi nhận, mà vì phía sau còn cả một quân đoàn đang chờ mình giữ khoảnh đất nhỏ ấy. Trong cuốn sổ tay, Lực viết:
“Nếu tôi ngã xuống, xin gửi lại ngọn đồi này cho người đến sau. Đồi Không Số có thể không tên, nhưng là danh dự của lính trẻ chúng tôi.”
Hình ảnh Lực – bình dị, kiên cường – là minh chứng cho lý tưởng sống đẹp của thế hệ đi trước. Họ đã dùng tuổi trẻ để giữ đất nước, để tương lai thế hệ hôm nay được sống thanh bình.



