Bài viết

LƯNG ĐÈO KHÓI LỬA

Hưng Yên28/11/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đèo Khói Lửa dài gần 6 km, quanh co như xương sống con rắn. Bom rơi suốt ngày đêm. Chúng tôi – đội tải đạn 5 người – phải mang đạn pháo 105 lên đỉnh đèo.

Một tối tháng 3/1971, trời bất ngờ nổi gió lớn. Địch thả bom bi xuống đèo. Đồ nghề, ba lô của chúng tôi bị xé rách. Nhưng đạn thì vẫn phải mang đi.

Anh Tuất – người lớn tuổi nhất – bảo:
“Đêm nay phải leo. Sáng mai pháo bắn phản kích. Không có đạn là mất chốt.”

Chúng tôi buộc áo mưa bao kín các thùng đạn rồi gùi lên. Gió càng lúc càng mạnh. Nhiều lúc cảm giác chỉ cần trượt chân một cái là rơi xuống vực.

Đi được nửa đèo thì bom bi nổ lại. Một quả nổ ngay cạnh khiến tôi bị hất văng vào vách đá. Chân tê buốt, không đứng lên được. Anh Tuất chạy lại, cõng tôi lên:
– Thùng đạn của mày tao gùi. Mày chỉ phải sống thôi!

Tôi gào lên: “Không! Em tự đi được!” Nhưng anh Tuất vẫn cõng tôi, một tay giữ thăng bằng, một tay giữ thùng đạn 105 nặng gần 35 kg. Gió quật áo anh bay phần phật. Máu từ chân tôi chảy xuống lưng anh, hòa vào nước mưa.

Khi lên đến chốt, pháo thủ bật khóc vì mừng. Cả chốt sáng rực khi pháo nổ. Anh Tuất đặt tôi xuống, đưa tôi thùng đạn của mình:
– Mày thấy không? Đêm nay đèo lại sáng rồi.

Anh Tuất bị thương nặng ở vai vì mảnh bom nhưng vẫn kiên quyết không nằm viện cho đến khi chiến dịch kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LƯNG ĐÈO KHÓI LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa