Lượm - Cánh Chim Nhỏ Trong Bão Lửa
Nguyễn Hà Thu
Mùa thu năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến bùng nổ ở Huế, những con phố rêu phong trở thành chiến trường. Giữa không gian cuồn cuộn khói bom và tiếng đạn rít, người ta thấy bóng dáng một chú bé nhỏ nhắn, thoăn thoắt ẩn hiện khắp các ngõ ngách. Chú tên là Lượm, một thiếu niên nhi đồng gia nhập Trung đoàn 101 (Thừa Thiên) để làm nhiệm vụ liên lạc.
Lượm không có vóc dáng đồ sộ của một người lính, nhưng em mang trái tim của cả một thế hệ không chịu làm nô lệ. Trang phục của em là chiếc áo khoác rộng, cái xà cạp quấn vội, và nổi bật nhất là chiếc mũ ca nô đội lệch rất nghịch ngợm. Trên vai đeo chiếc xắc cốt nhỏ, em tung tăng trên những con đường quê, vừa đi vừa huýt sáo vang như con chim chòe nhảy trên đường vàng. Đối với Lượm, công việc liên lạc đầy hiểm nguy lại tự nhiên và hồn nhiên như một trò chơi tuổi thơ. Em từng cười rạng rỡ nói với nhà thơ Tố Hữu trong một lần gặp gỡ tình cờ ở Hàng Bè: "Cháu đi liên lạc / Vui lắm đồng chí ơi / Ở đồn Mang Cá / Thích hơn ở nhà!"
Nhưng đằng sau nụ cười ngây thơ ấy là một lòng dũng cảm phi thường. Làm liên lạc thời kỳ ấy đồng nghĩa với việc đối mặt với cái chết trong từng giây phút. Những lá thư "Thượng khẩn" mang quyết định sống còn của chiến dịch phải được truyền đi bất chấp mưa đạn.
Rồi một ngày hè năm 1949, trên đồng lúa quê hương Thừa Thiên, trận chiến diễn ra dữ dội. Một mệnh lệnh khẩn cấp cần đưa qua mặt trận. Đường thư bị địch bủa vằn, đạn bắn như trút. Lượm không một chút đắn đo, giắt thư vào xắc cốt, vụt chạy. Bóng em nhỏ bé chập chờn giữa những nhấp nhô của dòng lúa trỗ đòng. Lúa thơm hương phấn quê hương như ôm ấp, che chở cho người con nhỏ.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Bắn phá từ đồn địch đã bủa vằn lấy khoảng đồng trống. Chú bé liên lạc ngã xuống. Bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt bông lúa quê hương, giọt máu hồng thấm vào đất mẹ. Lượm ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, hồn nhiên và trong sáng như chính bầu trời mùa hạ năm ấy.
Sự ra đi của Lượm không phải là sự kết thúc, mà là sự bất tử. Em ngã xuống để những cánh đồng quê hương mãi mãi ngát hương, để đất nước được bình yên. Hình ảnh chú bé liên lạc với chiếc mũ ca nô đội lệch, tiếng huýt sáo yêu đời và tấm lòng dũng cảm chí khí đã trở thành biểu tượng sống động, vượt thời gian của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng gian lao mà anh hùng.



