Lương Anh Lâm
Ở một góc nhỏ yên bình của xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên, ông Lương Anh Lâm, 79 tuổi, sống một cuộc đời giản dị, ngày ngày miệt mài với công tác cựu chiến binh của xóm, xã.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- LỚP 4B
Ở một góc nhỏ yên bình của xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên, ông Lương Anh Lâm, 79 tuổi, sống một cuộc đời giản dị, ngày ngày miệt mài với công tác cựu chiến binh của xóm, xã.
Dáng người nhỏ nhắn, giọng nói trầm ấm và nụ cười hiền hậu của ông Lâm dường như không hề mang dấu vết của một thời đạn bom khói lửa. Tuy nhiên, ẩn sâu trong đôi mắt ông là cả một miền ký ức hào hùng về những năm tháng tuổi trẻ sôi nổi, khi ông và các đồng đội đã dâng hiến thanh xuân cho đất nước.
Ông Lâm là một trong những thành viên được chiến đấu trong chiến trường miền Nam năm 1971
Cuộc hành quân bộ ròng rã gần 2 tháng trời
Trong những năm kháng chiến của quân và dân ta bước vào giai đoạn ác liệt nhất, tiếng gọi của Tổ quốc vang dội khắp các làng quê miền Bắc. Chàng trai trẻ Lương Anh Lâm, cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, mang trong mình nhiệt huyết sục sôi, mong muốn được cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tuy nhiên, một rào cản nhỏ suýt nữa đã khiến ước mơ của ông phải dang dở đó là lúc ông mới chỉ nặng có 39 cân thôi. Họ đuổi xuống khỏi bàn cân luôn", ông cười nhớ lại.
Thế nhưng, con đường đến với cách mạng của ông lại mở ra theo một cách khác, đặc biệt hơn. Ngày 20.8.1971, ông Lâm cùng hơn 300 đồng đội trong tiểu đoàn chính thức bước vào cuộc hành quân lịch sử tiến vào Nam.
Hành trình ấy không có xe cơ giới, không có những con đường bằng phẳng. Đó là một cuộc trường chinh đi bộ ròng rã gần 2 tháng trời. Để tránh những trận bom dữ dội của địch, đoàn quân thực hiện phương châm "đêm đi ngày nghỉ". Bóng đêm của núi rừng Trường Sơn trở thành người bạn đồng hành, che chở cho những bước chân không mỏi của họ. "Đi đâu, qua địa bàn nào cũng không biết, chỉ nhớ những điểm nó hay đánh phá như mấy cái bến phà ở Thanh Hóa, ở Quảng Bình thôi", ông hồi tưởng.
Máu, mồ hôi và nước mắt
Con đường họ đã đi không chỉ có dấu chân người mà còn thấm đẫm máu, mồ hôi và nước mắt. Một trong những ký ức đau thương nhất mà ông Lâm không bao giờ quên là lần vượt sông Thạch Hãn. Nước lũ từ thượng nguồn đổ về cuồn cuộn, dữ dội. Họ phải căng một sợi dây thừng và lần lượt bám vào để bơi qua sông. Trong một chuyến đi định mệnh, sợi dây bị đứt, và người đồng đội bị dòng nước lũ cuốn trôi. "Đã hy sinh luôn. Chưa hề đánh nhau, chưa gì hết", ông Lâm nghẹn ngà
Câu chuyện của bác Lương Anh Lâm đã giúp các em học sinh lớp 4B hiểu hơn về lịch sử, về những khó khăn vất vả mà các ông đã trải qua, các em càng thêm yêu quê hương đất nước và biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Tập thể lớp 4B xin gửi lời tri ân sâu sắc tới bác – người đã mang đến một câu chuyện ý nghĩa và đầy cảm hứng.
Chúng cháu hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước!



