Bài viết

Lương Nghĩa Đức

Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên, có một con người bình dị mà cuộc đời lại mang trong mình những dấu ấn không thể phai mờ của chiến tranh – ông Lương Nghĩa Đức, sinh năm 1952.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Người lính mang nỗi đau da cam”

Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên, có một con người bình dị mà cuộc đời lại mang trong mình những dấu ấn không thể phai mờ của chiến tranh – ông Lương Nghĩa Đức, sinh năm 1952.

Tuổi thơ của ông trôi qua trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Lớn lên giữa gian khó, ông sớm hiểu rằng độc lập, tự do không phải là điều tự nhiên mà có. Và rồi, năm 1973, khi vừa tròn 21 tuổi, ông đã rời quê hương, tình nguyện nhập ngũ, lên đường vào chiến trường miền Nam tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Chiến trường miền Nam những năm ấy vô cùng ác liệt. Bom đạn trút xuống ngày đêm, rừng núi bị tàn phá, không khí luôn nặng mùi khói lửa. Nhưng với người lính trẻ Lương Nghĩa Đức, mọi gian khổ đều có thể vượt qua, bởi trong tim ông luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ thống nhất.

Ông cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng sâu, băng qua suối, vượt qua muôn vàn hiểm nguy. Những bữa cơm vội vàng, những giấc ngủ chập chờn giữa rừng, tất cả đã trở thành một phần của cuộc sống người lính. Nhưng điều khiến họ không thể ngờ tới… lại là một hiểm họa vô hình. Đó là chất độc hóa học mà kẻ thù rải xuống khắp chiến trường – thứ đã tàn phá cây cối, môi trường… và cả sức khỏe con người. Khi ấy, họ vẫn chiến đấu, vẫn tiến lên, chưa biết rằng những gì mình hít thở, tiếp xúc mỗi ngày lại âm thầm để lại hậu quả lâu dài.

Chiến tranh kết thúc. Đất nước được giải phóng, non sông liền một dải. Ông Lương Nghĩa Đức trở về quê hương Phú Lạc, mang theo niềm tự hào của một người lính đã góp phần vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Nhưng chiến tranh… không thực sự khép lại.

Nhiều năm sau, những di chứng bắt đầu xuất hiện. Ông trở thành nạn nhân của chất độc da cam – một nỗi đau âm thầm nhưng dai dẳng. Đó không chỉ là những ảnh hưởng về sức khỏe, mà còn là những khó khăn trong cuộc sống hằng ngày.

Thế nhưng, vượt lên tất cả, ông vẫn giữ cho mình tinh thần lạc quan, nghị lực sống mạnh mẽ. Ông không than phiền về những mất mát, mà luôn nhắc đến quãng đời quân ngũ bằng niềm tự hào.

Ông kể lại cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu, về đồng đội, về một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc. Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay.

Câu chuyện của ông Lương Nghĩa Đức là lời nhắc nhở sâu sắc rằng: chiến tranh không chỉ gây ra mất mát trong quá khứ, mà còn để lại những hậu quả kéo dài đến tận hôm nay. Và chính vì thế, hòa bình càng trở nên thiêng liêng, đáng trân trọng hơn bao giờ hết.

Để hôm nay, khi chúng ta được sống trong một đất nước yên bình, được học tập và vui chơi, hãy nhớ rằng phía sau đó là sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người – trong đó có những người lính như ông Lương Nghĩa Đức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn