Bài viết

Lương Văn Chấn

Cựu chiến binh: Lương Văn Chấn Ngày sinh: 24/8/1950 Nơi ở hiện nay: xóm 14, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Đơn vị: Đơn vị G40M3V102 Bộ tư lệnh thông tin B2 Chiến đấu tại: ỉnh Tây Ninh; Giai đoạn năm: 1971-1975

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội THCS Tân Linh (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh: Lương Văn Chấn

Ngày sinh: 24/8/1950

Nơi ở hiện nay: xóm 14, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên.

Đơn vị: Đơn vị G40M3V102 Bộ tư lệnh thông tin B2

Chiến đấu tại: ỉnh Tây Ninh; Giai đoạn năm: 1971-1975

Kỉ niệm:

Tôi nhập ngũ vào những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, biên chế vào đơn vị G40 – M3 – V102, thuộc Bộ Tư lệnh Thông tin B2. Nhiệm vụ của chúng tôi không trực tiếp cầm súng xung phong, mà đảm bảo mạch máu liên lạc luôn thông suốt giữa các đơn vị chiến đấu trên chiến trường miền Nam.

Địa bàn hoạt động chủ yếu là Tây Ninh – một vùng đất vừa là cửa ngõ chiến lược, vừa là trọng điểm đánh phá ác liệt của địch. Rừng rậm, đồn bốt dày đặc, bom đạn ngày đêm, nhưng chúng tôi vẫn âm thầm bám trụ để giữ cho thông tin không bao giờ bị gián đoạn.

Công việc của lính thông tin rất đặc biệt. Ban ngày ngụy trang, ban đêm kéo dây, nối máy. Có những đoạn dây phải đi qua rừng sâu, qua bãi trống, thậm chí len lỏi sát các khu vực địch kiểm soát. Mỗi lần đường dây bị đứt do bom đạn, chúng tôi phải lập tức lên đường sửa chữa, bất kể ngày hay đêm.

Tôi vẫn nhớ một lần vào năm 1973, sau một trận bom lớn, toàn bộ tuyến liên lạc bị cắt đứt. Mệnh lệnh từ cấp trên không thể truyền xuống, tình hình rất nguy cấp. Đơn vị chúng tôi được lệnh khẩn trương khôi phục đường dây. Tôi cùng tổ công tác mang theo máy móc, lần theo tuyến cũ giữa khói bom còn chưa tan.

Đường rừng đầy hố bom, dây đứt nằm vắt ngang những thân cây gãy. Chúng tôi vừa đi vừa sửa, có lúc phải bò qua những khu vực trống trải để tránh bị phát hiện. Tim đập dồn dập, nhưng không ai chùn bước. Sau nhiều giờ căng thẳng, cuối cùng đường dây cũng được nối lại. Khi tín hiệu thông suốt trở lại, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Những năm tháng từ 1971 đến 1975 trôi qua trong âm thầm nhưng không kém phần gian khổ. Chúng tôi ít khi được nhắc đến như những người trực tiếp chiến đấu, nhưng ai cũng hiểu rằng nếu thông tin bị gián đoạn, trận đánh có thể thất bại.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, chúng tôi mới có dịp nhìn lại chặng đường đã qua. Những cánh rừng Tây Ninh năm xưa, những tuyến dây thông tin chằng chịt, những đêm thức trắng… tất cả đã trở thành ký ức không thể phai mờ.

Đơn vị G40 – M3 – V102, Bộ Tư lệnh Thông tin B2 – đó là nơi tôi đã sống, đã cống hiến tuổi trẻ của mình. Một thời lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa, góp phần giữ vững mạch liên lạc, góp phần vào thắng lợi chung của cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn