Lường Văn Minh
Ông từng tham gia tại đơn vị TĐ 2 T4
Ông Lường Văn Minh sinh năm 1931 tại bản Chế Hạng – một bản nhỏ nằm nép mình bên sườn núi của xã Khoen On. Tuổi thơ ông lớn lên giữa núi rừng Tây Bắc, gắn với nương lúa, con trâu, tiếng khèn, điệu xòe và những mùa mưa lũ vất vả. Cuộc sống khi ấy còn nhiều thiếu thốn, nhưng chính sự khắc nghiệt của núi rừng đã rèn cho ông ý chí bền bỉ và tinh thần chịu thương chịu khó.
Những năm đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên Lường Văn Minh đã xung phong tham gia TĐ 2 – T4. Rời bản làng, rời mái nhà sàn thân thương, ông mang theo niềm tin và lời dặn của gia đình: “Đi mạnh khỏe, giữ vững tinh thần người con Tây Bắc.”
Trong đơn vị, ông cùng đồng đội đảm nhận nhiều nhiệm vụ nặng nhọc: mở đường, vận chuyển lương thực, san lấp hố bom, đảm bảo tuyến giao thông luôn thông suốt. Địa hình rừng núi hiểm trở, nhiều đèo dốc dựng đứng, lại thêm bom đạn rình rập, nhưng ông chưa từng chùn bước.
Có những đêm hành quân trong mưa lạnh, vai gùi nặng, chân lội bùn sâu, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng. Ông thường nói:“Đường có thể bị bom cày xới, nhưng ý chí con người thì không thể bị đánh gục.”
Tinh thần trách nhiệm và sự gan dạ của ông đã góp phần cùng đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Dù công việc thầm lặng phía sau chiến tuyến, nhưng đó chính là hậu phương vững chắc để tiền tuyến vững vàng chiến đấu.
Ngày hòa bình lập lại, ông trở về bản Chế Hạng, tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Ông sống giản dị, khiêm nhường, không kể nhiều về chiến công của mình. Nhưng trong lòng bà con bản làng, ông luôn là người lính kiên trung, là tấm gương sáng về tinh thần yêu nước và trách nhiệm.
Hôm nay, khi quê hương Khoen On ngày càng đổi mới, câu chuyện về ông Lường Văn Minh vẫn được nhắc lại như một phần ký ức tự hào. Đó là ký ức về một thời “hoa lửa”, về những người con của núi rừng Tây Bắc đã lặng thầm cống hiến để đổi lấy hòa bình, ấm no cho thế hệ mai sau.


