LƯƠNG VĂN TỤY: NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH DỤC THÚY SƠN
\
LƯƠNG VĂN TỤY: NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH DỤC THÚY SƠN
Trong những năm tháng mịt mù dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, tại vùng đất Ninh Bình sơn thủy hữu tình, có một chàng trai mang trái tim rực cháy lý tưởng. Tên anh là Lương Văn Tụy. Khi ấy, anh mới chỉ là một thiếu niên, nhưng đôi mắt đã sớm mang hình bóng của non sông.
Lương Văn Tụy ( 1914-1832) là một chiến sĩ cách mạng trẻ tuổi vinh dự được phong danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân thời kì kháng chiến chống Pháp. Lương Văn Tụy người làng Lũ Phong, xã Quỳnh Lưu, tinhe Ninh Bình. Là con của Lương Văn Thắng, cháu gọi Đinh Tất Miễn bằng cậu, đều là những đảng viên cộng sản đầu tiên của tỉnh Ninh Bình.
Một đêm cuối thu năm 1929, gió từ sông Vân thổi vào buốt lạnh, nhưng trong căn nhà nhỏ, trái tim Tụy lại nóng như lửa đốt. Anh nhận được một nhiệm vụ đặc biệt từ tổ chức: Cắm lá cờ búa liềm lên đỉnh núi Thúy để kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga và thức tỉnh tinh thần đấu tranh của nhân dân. Vào thời điểm ấy, núi Thúy (Dục Thúy Sơn) là "con mắt" của thực dân Pháp. Dưới chân núi là đồn bốt, lính canh rình rập ngày đêm. Chỉ một sơ sẩy nhỏ, cái chết sẽ cận kề. Nhưng với Tụy, nỗi sợ bị xiềng xích còn lớn hơn nỗi sợ cái chết.
Đêm mùng 6 rạng mùng 7 tháng 11 bóng dáng nhỏ nhắn của Tụy hòa vào màn đêm đặc quánh. Trong lớp áo nâu sờn, anh giấu kỹ lá cờ đỏ rực – báu vật của niềm tin. Một tay cầm con dao phát cây, tay kia bám vào những mỏm đá tai mèo sắc lẹm, anh lầm lũi bò lên phía đỉnh núi. Đá cứa rách bàn tay, gai mây đâm vào da thịt, nhưng Tụy không dừng lại. Giữa không gian chỉ có tiếng gió rít qua khe đá và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, anh tự nhủ: “Phải lên đến đỉnh trước khi mặt trời mọc!”. Mỗi thước núi anh vượt qua là một lần anh chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình. Khi đôi bàn tay đã rớm máu, đỉnh núi Thúy hiện ra mờ ảo trong sương sớm. Tại nơi cao nhất, anh dùng hết sức bình sinh cắm chặt cán cờ vào khe đá, buộc lại thật chắc bằng niềm kiêu hãnh của một người con đất Việt.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, cả thị xã Ninh Bình chấn động. Trên đỉnh núi Thúy uy nghiêm, lá cờ đỏ búa liềm kiêu hãnh tung bay trước gió. Người dân nhìn lên, nước mắt lưng tròng vì cảm phục và hy vọng. Kẻ thù nhìn lên, run sợ trước một sức mạnh mà súng đạn không thể dập tắt. Lá cờ ấy như một ngọn đuốc thắp sáng bầu trời đêm, báo hiệu rằng thời đại của nô lệ đang dần khép lại và bình minh của tự do đang đến gần.
Nhưng kẻ thù đã điên cuồng lùng sục. Không lâu sau, Lương Văn Tụy bị bắt. Những trận đòn roi xé da xé thịt trong nhà lao và sau đó là những năm tháng khắc nghiệt tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo cũng không thể làm lung lạc ý chí của anh.Năm 1932, giữa tiếng sóng vỗ rì rào của biển cả, người thanh niên ấy đã trút hơi thở cuối cùng khi mới tròn 18 tuổi. Anh ra đi khi tuổi đời còn quá xanh, nhưng hành động cắm cờ trên núi Thúy đã hóa thành bất tử.
Câu chuyện về Lương Văn Tụy không chỉ là một trang lịch sử, mà là một "bản tình ca của lòng quả cảm". Anh đã sống một thời hoa lửa đúng nghĩa – rực rỡ, mãnh liệt và hiến dâng trọn vẹn cho quê hương. Ngày nay, mỗi khi đứng dưới chân núi Thúy, nhìn dòng sông Vân êm đềm chảy, ta vẫn như thấy bóng dáng chàng trai 15 tuổi năm nào, đang mỉm cười giữ cho ngọn lửa tự do mãi cháy sáng.
Nhân dân Ninh Bình đã xây dựng tượng đài anh hùng Lương Văn Tụy trên đỉnh núi Non Nước. Tên tuổi của anh cũng được đặt cho một trường học nổi tiếng ở Ninh Bình là Trường Trung học phổ thông chuyên Lương Văn Tụy. Anh cùng với cha ruột là Lương Văn Thắng và cậu ruột là Đinh Tất Miễn đều được đặt tên cho những đường phố ở Ninh Bình.



