Cựu chiến binh

Lưu Đức Tuyển

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG NƯỚC - MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972

Thái Nguyên25/04/2026Lưu Đức Tuyển (TDP Nguyên Gon, Phường Sông Công)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lưu Đức Tuyển

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG NƯỚC - MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972

Giữa cái lạnh se sắt của đêm đông Hà Nội, chúng con - những người trẻ lớn lên trong thời bình - may mắn có được duyên lành ngồi bên bác VŨVHữu Quảng (sinh năm 1953). Bác là một người lính Bộ đội Cụ Hồ năm xưa, người đã gửi lại những năm tháng thanh xuân đẹp nhất nơi chiến trường khói lửa để đổi lấy bình yên cho đất nước, để chúng con hôm nay được sống trong hòa bình và vòng tay ấm áp của người thân.Ngược dòng thời gian về "Mùa hè đỏ lửa" năm 1972, khi tiếng gọi Tổ quốc vang vọng khắp phố phường Hà Nội, chàng thanh niên 19 tuổi ngày ấy đã lên đường với tất cả lòng nhiệt huyết. Sau 6 tháng rèn luyện gian khổ tại tỉnh Hòa Bình - từ những thế võ hiểm hóc đến kỹ thuật lặn sâu của người lính đặc công - bác Quảng đã nắn nót viết một bức tâm thư để xin sớm được vào miền Nam chiến đấu.Bác vẫn nhớ như in những dòng chữ ngày ấy: “Chúng tôi là chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam, xin thề bảo vệ Đất nước và Nhân dân đến trọn đời. Chúng tôi xin được vào Nam chiến đấu”. Bức thư là minh chứng rằng: Lòng yêu nước khi ấy đã trở thành một mệnh lệnh từ trái tim, bác Quảng và thế hệ của bác đã chọn sống vì Tổ quốc như thế.Trở thành lính đặc công nước đồng nghĩa với việc luôn đối mặt với hiểm nguy "vào sinh ra tử". Sáu tháng ròng rã hành quân vào Tây Ninh là sáu tháng của những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo và những trận mưa bom bão đạn. Bác nghẹn ngào kể về những lần ngồi trên thùng xe tải, đường xóc đến mức người tung khỏi mặt sàn nửa mét, về những đêm mắc võng ngủ giữa rừng sâu, nơi ranh giới giữa cái sống và cái chết mỏng manh như sương sớm. Có những đồng đội đã nằm lại vĩnh viễn vì sốt rét, có người đồng đội mới đó còn cười nói, mà sau một trận mưa bom đã vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ.Thế nhưng, chính trong gian khổ, tình đồng đội, đồng bào lại ấm áp hơn bao giờ hết. Bác kể, khi hành quân qua đất Campuchia, bác và đồng đội đã gặp những người mẹ Việt đi tản cư do chiến tranh, dù chẳng máu mủ ruột rà, các má vẫn thương những người lính như con của mình. Các má ôm chầm lấy những người lính trẻ mà khóc và căn dặn: “Các con đánh giặc mau giải phóng đất nước để cho má về nhé!”. Hình ảnh các má đứng vẫy tay tiễn biệt, nước mắt lưng tròng, đã hóa thành lời thề trong tim người lính: Phải thắng, để đưa các má sớm được về nhà.Vào đến chiến trường miền Tây Nam Bộ, bác tham gia vào các trận đánh ác liệt tại Trà Vinh, Cần Thơ, Long An. Là đặc công nước, bác phải trực tiếp tiếp cận tàu chiến của địch để đặt bộc phá. Có lần, khi đang tiếp cận mục tiêu dưới chân cầu, bác bị vướng vào hàng rào dây thép gai có điện cao thế, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.Khốc liệt là thế, nhưng tình đồng đội lại ấm áp lạ kỳ. Bác kể về những buổi chiều hiếm hoi sau trận đánh, cả tiểu đội chia nhau hút điếu thuốc lá cuối cùng. Rồi bác lại lặng người khi nhắc về chú Dương (quê ở Thanh Hóa) bị đạn bắn trúng cổ gục ngay trước mặt, hay chú Ăm (quê Hòa Bình) hy sinh đầy đau đớn trong một trận đánh mở màn. Bản thân bác cũng từng thoát chết thần kỳ khi viên đạn của kẻ thù găm đúng vào băng đạn trước ngực. "Lúc đó đau đớn không là gì cả”, bác nói khi nhớ về lần dẫm phải chông sắt xuyên bàn chân. Bác chỉ băng bó sơ qua rồi lại tiếp tục lội bùn hành quân. Ý chí của người lính lúc ấy cứng rắn như thép đến mức "dẫu có xẻo thịt cũng chẳng biết sợ là gì".Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại đảo Thổ Chu, bác trở về Hà Nội, tiếp tục cống hiến sức mình tại hợp tác xã để khôi phục sau chiến tranh và phát triển đất nước. Cuộc đời của bác là một minh chứng sống cho lý tưởng: Sống là để cống hiến.Kết thúc buổi trò chuyện, bác căn dặn rằng: “Thời các bác gian khổ lắm, nhưng ai cũng thương nhau như ruột thịt. Vì đất nước này, không ai màng đến hy sinh cá nhân. Giờ đây cũng vậy, nếu Tổ quốc cần, các bác vẫn luôn sẵn sàng”. Từ một thanh niên Hà Nội đầy ước mơ đến người lính đặc công quả cảm, hành trình của bác nhắc nhở thế hệ chúng con rằng: Hòa bình không bao giờ là miễn phí, nó được xây đắp từ máu và nước mắt của những người lính như bác Quảng - những người đã dành cả thanh xuân để chúng con được tự do dưới bầu trời này.Chúng con biết ơn các thế hệ đi trước đã dâng hiến cả thanh xuân cho độc lập dân tộc. Những câu chuyện như của bác Quảng không chỉ là ký ức, mà là ngọn đuốc soi sáng cho chúng con về lòng yêu nước và trách nhiệm. Chúng con xin hứa sẽ trân trọng giá trị của hòa bình và sống sao cho xứng đáng với những hy sinh vô bờ bến ấy ạ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lưu Đức Tuyển | Câu chuyện thời hoa lửa