Lưu Văn Phúc – công binh mở đường
Giữa mưa bom, anh dò mìn, phá đá, mở từng mét đường cho xe và bộ đội tiến quân. Mỗi bước chân anh đi là một lần đánh đổi với hiểm nguy để giữ cho con đường không bị đứt đoạn. Lưu Văn Phúc – người chiến sĩ công binh mở đường – là biểu tượng của sự kiên cường, gan dạ và tinh thần hy sinh thầm lặng nơi tuyến đầu hậu cần của chiến trường.
Nhiệm vụ của Phúc bắt đầu ngay sau mỗi đợt bom địch. Khi đất đá còn bốc khói, mùi thuốc nổ vẫn nồng trong không khí, anh cùng tổ công binh đã có mặt để rà phá bom mìn, san lấp hố bom, khơi thông tuyến đường vừa bị cày xới. Công việc ấy đòi hỏi sự bình tĩnh tuyệt đối và đôi tay vững vàng, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng.
Trong tay Lưu Văn Phúc thường chỉ là cây que dò mìn thô sơ, chiếc cuốc, chiếc xẻng và ít thuốc nổ. Anh cúi thấp người, chậm rãi từng bước, căng mắt quan sát những dấu hiệu bất thường trên mặt đất. Có những quả bom bi, mìn sát thương nằm ẩn dưới lớp đất mỏng, chỉ chờ một lực tác động nhẹ là phát nổ. Mỗi lần phát hiện được một quả mìn, anh lại nhẹ nhàng đánh dấu, báo cho đồng đội xử lý, hoặc trực tiếp tháo gỡ trong im lặng căng thẳng đến nghẹt thở.
Không chỉ dò mìn, Phúc còn tham gia phá đá, mở đường qua những đoạn núi hiểm trở. Dưới mưa rừng dai dẳng, anh cùng đồng đội dùng búa, choòng, thuốc nổ để mở lối cho xe qua. Có lúc, vừa san xong một đoạn đường thì máy bay địch quay lại đánh phá, tất cả lại phải bắt đầu từ đầu. Gian khổ chồng chất gian khổ, nhưng Lưu Văn Phúc chưa bao giờ chùn bước, bởi anh hiểu rằng phía sau mình là đoàn xe, là bộ đội đang chờ con đường thông suốt để kịp tiến quân.
Đã có lần, trong lúc làm nhiệm vụ, một quả bom nổ chậm phát nổ bất ngờ gần vị trí của anh. Sức ép hất anh ngã xuống đất, tai ù đặc, người choáng váng. Nhưng khi vừa tỉnh lại, Phúc không rời khỏi hiện trường, mà lập tức kiểm tra lại tuyến đường, tiếp tục công việc dang dở. Với anh, con đường phải được thông trước khi nghĩ đến bản thân.
Chiến tranh qua đi, những con đường từng in dấu chân Lưu Văn Phúc dần trở nên bằng phẳng. Nhưng trong ký ức của đồng đội, hình ảnh người công binh lặng lẽ cúi mình giữa bãi bom mìn, từng bước mở đường cho chiến thắng sẽ không bao giờ phai nhạt. Anh – người mở đường trong mưa bom lửa đạn – chính là người đã đánh đổi sự an toàn của mình để giữ cho mạch máu giao thông của chiến trường luôn chảy, góp phần làm nên những thắng lợi vẻ vang của dân tộc.



