Anh hùng Lực lượng vũ trang

LƯU VIẾT THOẢNG - NGƯỜI THẮP SÁNG ĐƯỜNG HẦM A1

Khánh Hòa02/06/2026Phạm Nhã Uyên (THCS Tô Hạp)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
LƯU VIẾT THOẢNG - NGƯỜI THẮP SÁNG ĐƯỜNG HẦM A1

Có những con người không cần đứng trên bục vinh quang vẫn trở thành tượng đài trong lòng dân tộc. Có những chiến công không được tạo nên bởi tiếng hò reo chiến thắng, mà được đánh đổi bằng từng nhát cuốc trong lòng đất tối tăm, ngột ngạt. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lưu Viết Thoảng là một con người như thế. Mỗi lần nhắc đến Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, người ta thường nhớ đến những đợt xung phong vang dội, những lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm Đờ Cát. Nhưng ít ai biết rằng, sâu dưới lòng đất đồi A1 năm ấy, có một người chiến sĩ công binh đã âm thầm cùng đồng đội đào nên con đường dẫn tới chiến thắng. Người chiến sĩ ấy chính là Tiểu đội trưởng công binh Lưu Viết Thoảng. Trong bóng tối đặc quánh của lòng đất, nơi không khí trở nên khan hiếm đến nghẹt thở, từng nhát cuốc được đào lên bằng ý chí và lòng quyết tâm sắt đá. Đất đá liên tục sạt lở, địch ngày đêm đánh phá, đồng đội bị thương vong ngay trước cửa hầm. Nhưng người tiểu đội trưởng ấy vẫn không lùi bước. Ông nghĩ cách dùng hương cháy làm vật chuẩn để giữ đúng hướng đào, dùng đèn pin cố định để lấy độ dốc và cùng đồng đội chế tạo quạt thủ công đưa không khí vào lòng hầm. Những sáng kiến giản dị mà phi thường ấy đã giúp đường hầm tiếp tục tiến về phía trước. Có lẽ không ai đếm được bao nhiêu giọt mồ hôi đã rơi xuống lòng đất A1. Chỉ biết rằng, trong khi mỗi chiến sĩ chỉ có thể làm việc khoảng ba mươi phút rồi phải ra ngoài vì thiếu dưỡng khí, thì Lưu Viết Thoảng vẫn kiên trì bám trụ hàng giờ liền. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến một ngọn lửa âm thầm cháy trong đêm tối. Không rực rỡ, không phô trương, nhưng đủ sức soi đường cho cả một đơn vị tiến lên. Ngày đường hầm hoàn thành, gần một nghìn ki-lô-gam thuốc nổ được đặt dưới lòng đồi. Tiếng nổ vang trời đã làm rung chuyển cứ điểm A1, phá hủy hệ thống phòng ngự kiên cố của địch. Ngay sau đó, quân ta đồng loạt xung phong, làm chủ hoàn toàn ngọn đồi chiến lược. Khoảnh khắc ấy không chỉ làm nên một chiến thắng quân sự mà còn trở thành biểu tượng cho trí tuệ, lòng dũng cảm và sức mạnh của con người Việt Nam.

Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, Lưu Viết Thoảng được Nhà nước trao tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng có lẽ phần thưởng lớn nhất đối với ông chính là được chứng kiến lá cờ chiến thắng tung bay trên mảnh đất Điện Biên lịch sử. Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, người anh hùng ấy cũng đã về với đất mẹ. Thế nhưng câu chuyện về người chiến sĩ đào đường hầm A1 vẫn còn sống mãi. Đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là bài học cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần cống hiến. Đứng trước những trang sử hào hùng của dân tộc, em càng thêm biết ơn những người đã hy sinh tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Anh hùng Lưu Viết Thoảng đã để lại cho chúng em không chỉ một chiến công, mà còn là một ngọn lửa. Ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục cháy trong trái tim thế hệ trẻ, nhắc nhở chúng em phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng cố gắng để xứng đáng với sự hy sinh của cha anh. Dẫu thời gian có phủ bụi lên những chiến hào năm cũ, dẫu những dấu chân người lính đã hòa vào lòng đất mẹ, thì tên tuổi Anh hùng Lưu Viết Thoảng vẫn sẽ mãi tỏa sáng như một vì sao trên bầu trời lịch sử Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn