Bài viết

LŨY THÉP GIỮA NGÀN HỔ

Năm 1971, chiến trường miền Trung và Nam Lào bước vào giai đoạn nóng bỏng nhất. Tổng đội 61 được giao nhiệm vụ "vô tiền khoáng hậu": Xây dựng và bảo vệ các công trình phòng sự, kho tàng chiến lược dọc theo tuyến hành lang thép để phục vụ cho các chiến dịch lớn.

Thái Nguyên20/04/2026Đinh Thị Thắm (Trường Tiểu học Nam Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LŨY THÉP GIỮA NGÀN HỔ

Năm 1971, chiến trường miền Trung và Nam Lào bước vào giai đoạn nóng bỏng nhất. Tổng đội 61 được giao nhiệm vụ "vô tiền khoáng hậu": Xây dựng và bảo vệ các công trình phòng sự, kho tàng chiến lược dọc theo tuyến hành lang thép để phục vụ cho các chiến dịch lớn.

Ông Chín và đồng đội đóng quân giữa vùng núi đá hiểm trở, nơi mà ban ngày nắng cháy da người, ban đêm sương muối lạnh thấu xương. Nhưng sự khắc nghiệt của thiên nhiên không đáng sợ bằng "đặc sản" bom tọa độ của máy bay B-52.

"Tổng đội 61 chúng ta là những người xây lũy, đắp thành. Mỗi khối đất anh em đặt xuống hôm nay là một tấm lá chắn cho đồng bào, chiến sĩ ngày mai!" - Đội trưởng Nghĩa dõng dạc tuyên bố dưới hầm trú ẩn.

Trận thử lửa kinh hoàng nhất xảy ra vào một đêm tháng 3 năm 1971. Đơn vị của ông Chín đang gấp rút hoàn thành một hầm chứa đạn dược quan trọng thì pháo sáng địch rực bầu trời. Đất đá rung chuyển. Ông Chín lúc đó đang trực cảnh giới trên đỉnh đồi. Thay vì chạy xuống hầm, ông quyết định ở lại vị trí cao nhất, dùng đèn pin ra hiệu cho đồng đội phía dưới nhanh chóng sơ tán thiết bị vào hang đá trước khi đợt bom tiếp theo dội xuống.

Tiếng nổ xé toạc màn đêm. Một mảnh bom găm vào bắp tay, máu thấm đỏ ống áo lính bạc màu, nhưng ông Chín vẫn không rời vị trí. Ông biết, nếu không có người chỉ hướng trong khói bụi mù mịt ấy, đơn vị sẽ tổn thất rất lớn.

Khi khói bom chưa kịp tan, người ta thấy ông Chín và anh em lại lao ra mặt đường. Tay cuốc, tay xẻng, họ san lấp hố bom nhanh đến mức thần kỳ để đoàn xe chở hàng của mặt trận kịp vượt qua trước khi trời sáng.

Chiến dịch năm 1971 kết thúc thắng lợi, góp phần quan trọng cho những bước tiến sau này của quân đội ta. Ông Nguyễn Văn Chín và những người lính Tổng đội 61 năm ấy đã trở thành những "viên gạch hồng" xây dựng nên chiến thắng chung của dân tộc.

Thời hoa lửa ấy không chỉ có màu đỏ của máu, của lửa bom, mà còn có màu xanh của áo lính, màu xám của những công trình phòng sự kiên cố và ý chí thép của những con người như ông Chín – những người lấy lưng làm tường, lấy vai làm trụ cho độc lập tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn