LY KỲ CHUYỆN CHIẾM TRẠI BẢO AN BINH 1.000 QUÂN NHẬT VÀ NGUỴ QUÂN KHÔNG TỐN MỘT VIÊN ĐẠN
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Đại tướng Nguyễn Quyết (1922 - 2024) nguyên Bí thư Trung ương Đảng, nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, nguyên Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam đã dành trọn cuộc đời mình cho Đảng, Nhà nước và quân đội.
Trong ngày Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945, ít ai biết, ông đã chỉ huy đoàn biểu tình chiếm Trại bảo an binh của Nhật mà không tốn một viên đạn, giọt máu của chiến sĩ, đồng bào.
Sáng 19-8, khoảng 20 vạn nhân dân cả nội, ngoại thành do lực lượng vũ trang làm nòng cốt rầm rập kéo về mít tinh trước quảng trường Nhà hát Lớn, sau đó chuyển thành tuần hành vũ trang đi giành lại các vị trí quan trọng của địch trong thành phố. Đồng chí Nguyễn Quyết khi đó là Bí thư thành uỷ Hà Nội là người chỉ huy Đội Thanh niên tuyên truyền xung phong của thành phố nhận nhiệm vụ dẫn đầu lực lượng đánh chiếm Trại bảo an binh có 1000 quân Nhật và nguỵ quân đang chiếm giữ. Tại đây, lực lượng đã bất ngờ khống chế hai lính bảo an canh cổng, buộc chúng mở cổng. Tên chỉ huy phải ra mở cổng và xin gặp chỉ huy của đội. Nhân cơ hội đó, toàn đội nhanh chóng tràn vào, chiếm các vị trí quan trọng, hạ cờ Nhật, treo cờ đỏ sao vàng lên cột cờ của trại. Số lính bảo an được giác ngộ từ trước giúp tự vệ ta chiếm kho vũ khí. Không còn đường thoát, chỉ huy trại buộc phải tuân theo yêu cầu của ta.
Vừa chiếm được trại, bên ngoài, quân Nhật bất ngờ đem xe tăng đến bao vây uy hiếp, đòi trả lại trại và tước vũ khí của đội. Trước tình thế đó, một mặt đồng chí Nguyễn Quyết dùng lời lẽ thuyết phục, kéo dài thời gian, mặt khác, bí mật cho người đi huy động hàng vạn quần chúng từ các nơi đổ về, khép chặt vòng vây xung quanh xe tăng của quân Nhật, hô vang khẩu hiệu “Ủng hộ Việt Minh!”. Cùng lúc đó, một đoàn đại diện của ta đã tới bộ tổng tham mưu quân Nhật yêu cầu chúng phải rút đi. Trước áp lực của các lực lượng, đến 5 giờ chiều, xe tăng và lính Nhật phải rút lui, quân cách mạng hoàn thành việc chiếm trại bảo an binh mà không phải đổ máu, cũng không tốn một viên đạn.



