LY KỲ VỤ CƯỚP TRỰC THĂNG KHIẾN MỸ - NGUỴ BÀNG HOÀNG
Giữa ban ngày, giữa thành phố Đà Lạt mù sương, một chiếc trực thăng UH-1A của quân đội Sài Gòn bất ngờ rời bãi đáp mà không hề có lệnh điều động. Chỉ trong ít phút, cả bộ máy quân sự Sài Gòn bị đặt vào tình trạng báo động. Quân đội Mỹ cũng sửng sốt trước vụ mất cắp một chiếc trực thăng hiện đại ngay giữa ban ngày. Báo chí thời đó gọi đây là "vụ án tản thất quân dụng" lớn nhất trong chiến tranh. Còn với tôi (Hồ Duy Hùng, một chiến sĩ quân báo đang hoạt động bí mật trong lòng địch), khi ngồi trên chiếc trực thăng đó, mọi thứ mới chỉ đang bắt đầu.
Hơn hai năm hoạt động trong lòng địch đã cho tôi cơ hội quan sát rất kỹ cách quân ngụy quản lý các sân bay dã chiến. Điều khiến tôi bất ngờ là nhiều chiếc trực thăng hiện đại lại được canh gác khá sơ sài, đặc biệt tại những bãi đáp khẩn cấp khi thời tiết xấu. Tôi mạnh dạn đề xuất với cấp trên kế hoạch đánh cắp nguyên chiếc trực thăng của địch để phục vụ tác chiến. Ý tưởng tưởng như không tưởng ấy lập tức được chấp thuận. Sau nhiều ngày phục kích, sáng 7/11/1973, tôi rời nơi trú ẩn sau bảy ngày chờ thời cơ. Đà Lạt hôm ấy mưa lất phất, không khí se lạnh. Tôi mặc bộ áo mưa xanh đen của phi công, đi giày đen, đeo kính pilot rồi bình thản bước về phía chiếc UH-1 mang số hiệu 60139. Tên dân vệ đứng gác ở xa vẫn mải mê phì phèo thuốc lá, hoàn toàn không để ý đến người đang tiến vào buồng lái.Vừa ngồi xuống ghế phi công, tôi nhìn nhanh bảng đồng hồ rồi thở phào khi thấy kim nhiên liệu còn khoảng 1.000 pound, đủ để chiếc trực thăng bay hơn 200km tới vùng căn cứ cách mạng. Mọi việc diễn ra đúng như tính toán. Tôi tháo dây buộc cánh quạt, khởi động động cơ và kéo cần điều khiển. Chiếc UH-1 nhẹ nhàng nhấc khỏi mặt đất. Không còi báo động. Không tiếng súng. Không ai kịp ngăn cản. Thế nhưng, hiểm nguy thật sự lại xuất hiện chỉ ít phút sau khi cất cánh.Chiếc trực thăng nhanh chóng lao vào vùng mây mù dày đặc của cao nguyên. Đúng lúc ấy, tôi mới phát hiện mình đã mắc một sai lầm nghiêm trọng. Do gần ba năm không trực tiếp lái máy bay, trong lúc căng thẳng tôi quên chuyển nguồn điện từ DC sang AC, khiến đồng hồ chân trời và la bàn điện hoàn toàn không hoạt động. Giữa màn mây trắng xóa, chiếc UH-1 bắt đầu chao đảo, còn tôi không thể phân biệt đâu là trời, đâu là đất. Chỉ cần va vào sườn núi là tất cả sẽ chấm hết. Khi ấy, tôi thực sự không dám nghĩ đến chuyện còn sống trở về.Điều duy nhất giúp tôi giữ được bình tĩnh chính là những gì đã học ở trường bay cùng kinh nghiệm tích lũy trước đây. Không còn thiết bị hỗ trợ, tôi buộc phải dùng chính tốc độ của máy bay để cảm nhận tư thế bay. Khi tốc độ tăng bất thường, tôi biết mũi trực thăng đang chúi xuống; khi tốc độ giảm, tôi lập tức kéo cần lấy lại thăng bằng. Việc quan trọng nhất là nâng độ cao để tránh va vào núi. Khoảng mười phút vật lộn trong tuyệt vọng trôi qua dài như cả một đời người. Rồi bất ngờ, tôi nhận ra nguyên nhân của sự cố và lập tức bật đúng công tắc còn thiếu. Hệ thống thiết bị hoạt động trở lại. Chiếc trực thăng cũng vừa xuyên qua khỏi tầng mây. Điều kỳ lạ là trong suốt quãng thời gian mất phương hướng ấy, nó lại vô tình bay đúng về phía căn cứ của ta.Niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì kim nhiên liệu bắt đầu tụt nhanh. Không còn đủ xăng để tiếp tục, tôi buộc phải hạ cánh khẩn cấp xuống một đầm lầy thuộc huyện Dầu Tiếng, giữa rừng cao su bạt ngàn. Tại đây, nhờ sự hỗ trợ của Đại đội vận tải cơ giới thuộc Đoàn 235, tôi liên lạc được với đơn vị và trở về an toàn. Trong khi đó, phía bên kia, cả Sài Gòn đã rơi vào cảnh hỗn loạn. Không quân địch điều động cả máy bay phản lực truy lùng chiếc UH-1 suốt hai ngày nhưng không thu được kết quả. Để ngăn nguy cơ tái diễn, chúng lập tức cấm trực thăng hạ cánh ngoài sân bay, đồng thời lắp thêm khóa bí mật cho toàn bộ máy bay.Tưởng rằng cướp được chiếc trực thăng đã là thử thách lớn nhất, nào ngờ chuyến bay tiếp theo còn nguy hiểm hơn. Theo chỉ thị mới của Bộ Tổng tham mưu, chiếc UH-1 phải được đưa vào vùng giải phóng để chuẩn bị chuyển ra miền Bắc nghiên cứu. Điều khó khăn là tôi phải bay sao cho tránh được sự truy kích của địch nhưng đồng thời cũng không bị chính lực lượng của ta bắn nhầm. Trước lúc lên đường, tôi xin đồng chí Năm Ngà viết cho một bức thư tay làm "lá bùa hộ mệnh". Tôi dự định nếu phải hạ cánh xuống vùng giải phóng, đồng đội sẽ cầm lá thư chạy xuống giải thích trước để tránh hiểu lầm.Nhưng thực tế còn khắc nghiệt hơn nhiều so với mọi dự liệu. Do bay lạc điểm hẹn, tôi vừa hạ thấp độ cao thì liên tiếp những tiếng "cốp, cốp" vang lên trên thân máy bay. Bộ đội dưới đất tưởng đây là trực thăng địch nên lập tức nổ súng. Tôi vội vàng kéo máy bay sang điểm khói thứ hai rồi điểm khói thứ ba, nhưng nơi nào cũng có đạn bắn lên. Cuối cùng, tôi quyết định đáp xuống một khoảng rừng vắng. Đồng đội vừa nhảy khỏi trực thăng đã lập tức cầm bức thư của đồng chí Năm Ngà chạy đi giải thích. Từ trên buồng lái, tôi vẫn nghe rõ tiếng hô dồn dập: "Vào lấy B40! Vào lấy B40!". Chỉ đến khi bức thư được đọc, những họng súng mới từ từ hạ xuống.Sau này kiểm tra lại, tôi mới biết chiếc UH-1 đã hứng khoảng 270 viên đạn của chính quân mình, thân máy bay bị lõm năm chỗ nhưng vẫn hoàn thành nhiệm vụ. Mỗi lần nhớ về chuyến bay ấy, tôi vẫn cảm thấy mình vừa đi qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Điều quý giá nhất không phải là cướp được một chiếc trực thăng trị giá hàng trăm nghìn đô la mà là chứng minh rằng lòng quả cảm, sự mưu trí và niềm tin tuyệt đối vào nhiệm vụ có thể biến điều không thể thành hiện thực. Đó cũng là lý do, sau hơn nửa thế kỷ, chiến công đặc biệt ấy vẫn được nhắc đến như một trong những phi vụ tình báo táo bạo và ly kỳ nhất trong lịch sử chống xâm lược.



