Lý Pham Tông
Tuổi trẻ và con đường cách mạng
Có những con người khi nhắc đến tên, ta không chỉ nhớ về một cuộc đời, mà còn nhớ về cả một lý tưởng. Có những tuổi trẻ chưa kịp sống hết những tháng năm đẹp nhất, nhưng đã kịp để lại cho đất nước một lời nhắn gửi thiêng liêng: sống phải có niềm tin, có lý tưởng, có trách nhiệm với Tổ quốc và Nhân dân.
Lý Tự Trọng là một người thanh niên như thế.
Anh sinh ra trong một gia đình yêu nước. Từ rất sớm, trong trái tim người thiếu niên ấy đã được gieo mầm tình yêu quê hương, lòng căm ghét áp bức và khát vọng được nhìn thấy dân tộc mình thoát khỏi cảnh nô lệ. Khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn đang sống trong những ước mơ hồn nhiên của tuổi nhỏ, Lý Tự Trọng đã bước vào con đường hoạt động cách mạng với tất cả sự trong sáng, gan dạ và kiên định.
Tuổi trẻ của anh không có nhiều ngày bình yên. Đó là những ngày đi lại bí mật, làm nhiệm vụ liên lạc, chuyển tài liệu, bảo vệ cán bộ cách mạng. Mỗi bước chân của anh đều có thể gặp hiểm nguy. Mỗi nhiệm vụ anh nhận đều có thể đối mặt với sự truy lùng, bắt bớ của kẻ thù. Nhưng người thanh niên ấy không sợ.
Bởi trong lòng anh có một niềm tin lớn hơn nỗi sợ.
Anh hiểu rằng dân tộc đang cần những người trẻ biết đứng lên. Đất nước đang cần những trái tim dám cháy hết mình cho độc lập, tự do. Vì vậy, dù tuổi đời còn rất trẻ, Lý Tự Trọng vẫn sống như một chiến sĩ thực thụ: bình tĩnh, thông minh, quả cảm và tuyệt đối trung thành với cách mạng.
Trong những ngày hoạt động ở Sài Gòn, anh luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt trẻ trung, ánh mắt sáng và nhanh nhẹn khiến nhiều người có thể nghĩ anh chỉ là một cậu học trò bình thường. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài ấy là một ý chí phi thường. Anh biết giữ bí mật, biết vượt qua nguy hiểm, biết đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an toàn của bản thân.
Rồi trong một lần bảo vệ đồng chí của mình, Lý Tự Trọng đã bị địch bắt.
Nhà tù không làm anh khuất phục. Những lời dụ dỗ không làm anh lung lay. Những trận tra hỏi, đòn roi không thể buộc anh phản bội tổ chức, phản bội đồng đội, phản bội con đường mà anh đã chọn. Kẻ thù có thể giam cầm thân thể anh sau song sắt, nhưng không thể giam cầm được lý tưởng trong trái tim người thanh niên ấy.
Trước tòa án của thực dân, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang. Anh không run sợ, không cúi đầu, không xin tha mạng. Ở tuổi đời còn rất trẻ, anh đã nói lên một câu nói trở thành bất tử:
“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”
Câu nói ấy không chỉ là lời tự bạch của riêng anh. Đó là tiếng nói của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong đêm dài mất nước. Một thế hệ hiểu rằng tuổi trẻ không thể sống vô nghĩa. Một thế hệ biết biến tình yêu quê hương thành hành động, biến lý tưởng thành sức mạnh, biến cái chết thành sự thức tỉnh cho bao người còn sống.
Ngày anh bị đưa ra pháp trường, bầu trời đất nước vẫn còn nặng bóng quân thù. Nhưng tinh thần của Lý Tự Trọng thì sáng rực. Anh bước đi bình thản, như người đã hiểu rất rõ ý nghĩa của sự hy sinh. Anh ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng sự lựa chọn của anh lại vô cùng lớn lao.
Một người thanh niên có thể mất đi sự sống, nhưng lý tưởng mà anh để lại thì không bao giờ mất.
Từ sự hy sinh ấy, tên tuổi Lý Tự Trọng trở thành biểu tượng cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam. Anh là minh chứng rằng lòng yêu nước không đợi đến khi con người trưởng thành thật lâu mới có. Lòng yêu nước có thể bắt đầu từ rất sớm, từ một trái tim trong sáng, từ một suy nghĩ đúng đắn, từ một quyết tâm dấn thân vì điều lớn lao hơn bản thân mình.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta không còn phải hoạt động bí mật trong đêm tối, không còn phải đối mặt với nhà tù, xiềng xích hay pháp trường như thế hệ cha anh. Nhưng câu nói của Lý Tự Trọng vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở thanh niên hôm nay phải biết chọn cho mình một con đường sống đẹp.
Con đường ấy là học tập nghiêm túc.
Là lao động sáng tạo.
Là sống trung thực, trách nhiệm.
Là biết yêu thương con người.
Là dám đấu tranh với cái sai, cái xấu.
Là biết góp phần xây dựng quê hương, đất nước bằng những việc làm cụ thể mỗi ngày.
Tuổi trẻ hôm nay có thể không cần cầm súng ra trận, nhưng vẫn cần bản lĩnh trước khó khăn, cần lý tưởng trước những cám dỗ, cần lòng nhân ái trước sự vô cảm, cần trách nhiệm trước tương lai của dân tộc.
Lý Tự Trọng đã sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng đẹp như một ngọn lửa. Ngọn lửa ấy bùng lên giữa đêm tối của đất nước, soi sáng con đường cho bao thế hệ thanh niên Việt Nam tiếp bước.
Anh ra đi, nhưng lời nói của anh vẫn còn vang vọng.
Anh hy sinh, nhưng lý tưởng của anh vẫn còn sống mãi.
Giữa thời hoa lửa của dân tộc, Lý Tự Trọng đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam — tuổi trẻ biết sống, biết yêu, biết chiến đấu và biết hiến dâng cho Tổ quốc.



