Lý Thái Tổ
Sau khi lên ngôi (1009), Vua Lý Thái Tổ (Lý Công Uẩn) nhận thấy kinh đô Hoa Lư (Ninh Bình) có địa thế hiểm trở, chỉ thích hợp cho việc phòng thủ thời chiến, không thuận lợi cho sự phát triển lâu dài của đất nước.
Năm 1010, ông đã viết và ban hành "Chiếu dời đô" (Thiên đô chiếu), một áng văn chính luận nổi tiếng, tuyên bố quyết định dời kinh đô từ Hoa Lư ra thành Đại La.
Trong bản Chiếu, Lý Thái Tổ đã phân tích rõ ràng địa thế của Đại La, ca ngợi nơi này là "trung tâm trời đất, được cái thế rồng cuộn hổ ngồi", thuận lợi cho việc giao thương, là nơi hội tụ tinh hoa của bốn phương.
Ông cũng nhắc đến việc các triều đại trước không chịu dời đô, dẫn đến sự suy vong. Quyết định dời đô về một nơi rộng rãi, thoáng đãng như Đại La thể hiện tầm nhìn chiến lược của ông, mong muốn đất nước phát triển toàn diện, bền vững.
Việc dời đô và đổi tên Đại La thành Thăng Long (Rồng bay lên) không chỉ là một sự kiện chính trị mà còn là một hành động mang tính văn hóa, khẳng định ý chí vươn lên và khát vọng phồn thịnh của dân tộc.
Quyết định này đã mở ra một kỷ nguyên mới, tạo tiền đề cho sự phát triển rực rỡ của kinh tế, văn hóa, chính trị trong suốt các triều đại Lý, Trần, và là bước ngoặt quyết định cho sự phát triển của đất nước.



