Lý Thái Tổ (Lý Công Uẩn) và Thiên đô chiếu dời đô
Nguyễn Thế Nam
Lý Công Uẩn (974 - 1028), tức vua Lý Thái Tổ, là vị hoàng đế khai sáng ra vương triều nhà Lý – một trong những triều đại phồn thịnh, văn minh và rực rỡ bậc nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam. Thuở nhỏ gặp nhiều cơ duyền tại cửa Phật, lớn lên bằng tài năng và đức độ, ông phò tá nhà Tiền Lê rồi được các đại thần đồng lòng suy tôn lên ngôi vua vào năm 1009.
Sự kiện vĩ đại và có tầm nhìn chiến lược vượt thời đại nhất của Lý Thái Tổ chính là việc ban hành bài Thiên đô chiếu (Chiếu dời đô) vào năm 1010, quyết định dời kinh đô từ vùng núi hiểm trở Hoa Lư ra thành Đại La vùng đồng bằng trù phú. Trong chiếu thư, ông đã thể hiện tư duy nhạy bén của một nhà lãnh đạo kiệt xuất: nhận định thành Đại La là nơi trung tâm đất trời, thế đất rồng cuộn hổ ngồi, muôn dân tiện bề sinh sống, kinh tế phát triển và đặc biệt là tránh được cảnh chật hẹp, tù túng của cố đô cũ.
Khi thuyền rồng cập bến thành Đại La, nhân dân nhìn thấy một đám mây vàng bay lên, bèn đổi tên kinh đô thành Thăng Long (Rồng bay), mở ra kỷ nguyên phát triển rực rỡ của kinh đô ngàn năm văn hiến. Dưới triều đại của Lý Thái Tổ, đất nước được cai trị bằng lòng nhân ái, khoan dung, giảm bớt thuế khóa, xây dựng chùa chiền, phát triển nông nghiệp và ngoại thương, tạo nên nền móng vững chắc cho sự trường tồn của quốc gia Đại Việt.
Cuộc đời và tầm nhìn của Lý Thái Tổ mãi mãi là di sản vô giá, minh chứng cho trí tuệ sáng suốt và khát vọng vươn lên tầm cao mới của dân tộc Việt Nam từ những buổi đầu độc lập.


