Lý Thị Lan Hương- TDP 2B
Ông Đào Chí Thành chia sẻ hành trình “từ giảng đường ra chiến trường”, cùng những ký ức về các trang nhật ký viết vội và khát vọng một ngày được trở lại giảng đường sau hòa bình.

Ông Đào Chí Thành chia sẻ hành trình “từ giảng đường ra chiến trường”, cùng những ký ức về các trang nhật ký viết vội và khát vọng một ngày được trở lại giảng đường sau hòa bình.
Là chiến sĩ Đại đội hỏa lực C14, Trung đoàn 95, Sư đoàn 325 trực tiếp chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị, ông Đào Chí Thành thấu hiểu sâu sắc sự khốc liệt, đau thương và nghiệt ngã của chiến tranh, cũng như lý do vì sao quân dân ta có thể giành chiến thắng vẻ vang trong cuộc đối đầu không cân sức với đế quốc Mỹ.
Chia sẻ tại tọa đàm, ông Thành xúc động nói: “Và trên hết, tôi càng thấm thía hơn giá trị nhân văn của hòa bình - một nền hòa bình phải đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ thanh xuân.
Cũng vì vậy, khi may mắn bước qua cuộc chiến, được trở về sum họp bên gia đình, tôi muốn thế hệ hôm nay biết khi xưa chúng tôi đã vào tuyến lửa như thế nào, Thành cổ Quảng Trị những ngày chịu pháo kích liên miên ra sao”.Trong cuốn hồi ký của mình, ông ghi lại có những ngày “riêng pháo đã rót vào chừng 2 vạn quả. Riêng từ ngày 1 đến ngày 3/8/1972, 5 vạn trái pháo cỡ 105-270mm đã phóng vào đất thị xã. Gạch, sắt vụn tung, xới nhào nhiều lần. Cả ngày không có lúc nào là không có tiếng nổ”. Ông nhớ rõ những ngày cùng đồng đội vượt sông Thạch Hãn, có khi ngồi viết nhật ký giữa làn bom đạn khốc liệt. Đời sống sinh hoạt lúc ấy vô cùng gian khổ, từ nước nôi đến cơm ăn, vệ sinh cá nhân… Mỗi việc làm đều có thể đổ máu. Giếng nước ăn bị bom, pháo cày khét lẹt mùi thuốc đạn… Ông Thành cũng kể lại những ngày đầu bước vào Thành cổ, đói khát, thiếu nước, bom đạn dội xuống suốt ngày đêm, nhiều đồng đội ngã xuống mà không kịp chôn cất. Thế nhưng giữa khói lửa chiến tranh vẫn le lói những khoảnh khắc nhân văn khi đồng đội chia nhau ngụm nước, mẩu lương khô hay cái ôm siết chặt… Những câu chuyện ấy giúp người nghe hình dung rõ hơn về hiện thực khốc liệt của một trong những trận đánh bộ binh dữ dội nhất thế kỷ 20.
Trong phần trao đổi, các cựu chiến binh cho biết bộ phim Mưa đỏ đã tái hiện được phần nào khốc liệt của 81 ngày đêm, song hiện thực trên chiến trường còn bi tráng và đau thương hơn nhiều.
Nếu điện ảnh mang đến trải nghiệm trực quan bằng hình ảnh, âm thanh, thì Hồi ức Quảng Trị giúp độc giả hiểu sâu hơn về tâm tư, lý tưởng và sự hy sinh của thế hệ đi trước.



