Lý Thường Kiệt (6)
Vào những năm 1075, Lý Thường Kiệt nhận thấy nhà Tống đang ráo riết chuẩn bị lực lượng, đóng quân ở biên giới và đóng chiến thuyền rầm rộ, với ý đồ xâm lược Đại Việt.
Thay vì thụ động chờ giặc đến đánh, Lý Thường Kiệt đã đề ra chiến lược táo bạo: "Ngồi yên đợi giặc không bằng đem quân đánh trước để chặn mũi nhọn của giặc" (Tiên phát chế nhân).
Năm 1075, Lý Thường Kiệt chỉ huy quân đội bất ngờ mở cuộc tấn công sang đất Tống. Quân ta chia thành hai cánh, nhanh chóng đánh chiếm các thành trì quan trọng của Tống ở phía Nam, đặc biệt là Khâm Châu và Ung Châu.
Cuộc tấn công này đã làm quân Tống hoàn toàn bất ngờ, phá hủy các kho lương, vũ khí và làm chậm lại đáng kể kế hoạch xâm lược của chúng.
Việc đánh Tống ngay trên đất Tống là một hành động quân sự mang ý nghĩa chiến lược cực kỳ lớn. Nó không chỉ tiêu hao sinh lực địch, mà còn thể hiện khí phách tự cường của Đại Việt, làm cho nhà Tống phải khiếp sợ.
Chiến lược "tiên phát chế nhân" của Lý Thường Kiệt là đỉnh cao của nghệ thuật quân sự Việt Nam, khẳng định sự mưu trí, chủ động và quyết đoán trong việc bảo vệ tổ quốc.



