Lý Thường Kiệt (8)
Sau khi thực hiện thành công chiến lược "tiên phát chế nhân" (đánh trước để kiềm chế địch) bằng cách tấn công sang đất Tống, Lý Thường Kiệt đã quay về và xây dựng phòng tuyến chiến lược trên bờ nam sông Như Nguyệt (sông Cầu).
Ông cho đắp một hệ thống chiến lũy dài, vững chắc dọc theo bờ sông, biến dòng sông thành một chiến hào thiên nhiên khổng lồ, ngăn chặn bước tiến của đại quân Tống do Quách Quỳ và Triệu Tiết chỉ huy.
Quân Tống, sau khi tiến vào Thăng Long trống rỗng, đã bị chặn lại hoàn toàn tại bờ bắc sông Như Nguyệt. Nhiều lần chúng tổ chức tấn công vượt sông nhưng đều bị quân ta đánh bật trở lại.
Trong đêm thanh vắng, Lý Thường Kiệt đã sai người ngâm vang bài thơ "Nam Quốc Sơn Hà" trong đền thờ Trương Hống, Trương Hát gần đó. Bài thơ khẳng định chủ quyền, tạo ra tâm lý "trời giúp nước Nam" trong hàng ngũ quân sĩ ta, đồng thời làm hoang mang tinh thần quân Tống.
Sau một thời gian cầm cự, Lý Thường Kiệt nhận thấy quân Tống đã mệt mỏi và suy yếu. Ông quyết định mở cuộc tổng phản công lớn, bất ngờ vượt sông đánh thẳng vào doanh trại địch, giáng đòn chí mạng vào chủ lực quân Tống.
Quân Tống bị tổn thất nặng nề, buộc phải chấp nhận đàm phán và rút quân về nước. Chiến thắng Như Nguyệt (1077) là đỉnh cao của nghệ thuật quân sự Lý Thường Kiệt, khẳng định nền độc lập vững chắc của Đại Việt.



