Khác

Lý Thường Kiệt – Khí phách bên dòng Như Nguyệt

Nguyễn Thị Hồng Vân

Hà Nội18/08/2026xã Hải Hưng (Xã Hải Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những vị tướng mà tên tuổi gắn liền với những chiến công làm rung chuyển cả chiến trường. Lý Thường Kiệt là một trong những người như thế. Ông không chỉ là một danh tướng tài ba mà còn là biểu tượng của ý chí bảo vệ non sông và tinh thần chủ động trước mọi hiểm nguy.

Lý Thường Kiệt sinh năm 1019, tên thật là Ngô Tuấn, quê ở vùng Thăng Long. Từ nhỏ, ông đã được biết đến là người thông minh, có chí lớn và am hiểu cả văn lẫn võ. Ông từng phục vụ dưới các triều vua nhà Lý và dần trở thành một trong những vị tướng có ảnh hưởng lớn nhất của triều đại này.

Nhưng nhắc đến Lý Thường Kiệt, người ta không thể không nhắc đến cuộc kháng chiến chống quân Tống năm 1075–1077.

Khi nhà Tống có ý định chuẩn bị lực lượng để tiến đánh Đại Việt, Lý Thường Kiệt nhận thấy rằng nếu chỉ ngồi chờ quân địch kéo sang thì đất nước sẽ rơi vào thế bị động.

Ông lựa chọn một quyết định táo bạo:

Đánh trước để tự vệ.

Năm 1075, quân Đại Việt tiến sang các vùng Khâm Châu, Liêm Châu và Ung Châu thuộc nhà Tống, phá hủy những căn cứ quân sự và kho lương mà quân Tống đang chuẩn bị cho cuộc xâm lược.

Sau khi hoàn thành mục tiêu, quân Đại Việt chủ động rút về nước và chuẩn bị phòng thủ.

Đây là một cách đánh đầy chủ động và quyết đoán.

Lý Thường Kiệt hiểu rằng muốn bảo vệ đất nước, đôi khi không thể chỉ chờ địch đến trước cửa nhà.

Nhưng thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước.

Năm 1076, nhà Tống huy động lực lượng lớn tiến vào Đại Việt. Lý Thường Kiệt chọn sông Như Nguyệt làm tuyến phòng thủ chủ yếu.

Ông cho xây dựng hệ thống phòng tuyến kiên cố, tổ chức quân đội và chuẩn bị đối phó với cuộc tấn công của quân Tống.

Những trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.

Quân Tống nhiều lần tìm cách vượt sông nhưng đều gặp phải sự chống trả quyết liệt của quân Đại Việt.

Giữa những ngày tháng căng thẳng ấy, tinh thần của quân sĩ được tiếp thêm sức mạnh bởi một bài thơ nổi tiếng được truyền tụng:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư…”

Bài thơ vang lên như một lời khẳng định đanh thép về chủ quyền:

Đất nước này là của người Việt.

Sông núi này thuộc về dân tộc Việt.

Không một thế lực nào có quyền xâm phạm.

Dù việc xác định chính xác tác giả bài thơ vẫn còn được các nhà nghiên cứu bàn luận, truyền thống lịch sử lâu đời gắn bài thơ với Lý Thường Kiệt và phòng tuyến Như Nguyệt.

Cuối cùng, quân Tống không thể đạt được mục tiêu xâm lược và phải rút quân.

Chiến thắng trên phòng tuyến Như Nguyệt trở thành một trong những chiến công tiêu biểu của Đại Việt thời Lý.

Nhưng điều khiến tôi khâm phục Lý Thường Kiệt không chỉ là tài năng quân sự.

Đó còn là tư duy chủ động bảo vệ đất nước.

Ông không chờ nguy hiểm đến mới tìm cách đối phó.

Ông nhìn thấy nguy cơ từ trước, chuẩn bị từ trước và lựa chọn cách hành động quyết đoán.

Đó là bản lĩnh của một vị tướng lớn.

Hơn chín thế kỷ đã trôi qua, dòng Như Nguyệt ngày nay đã bình yên. Những chiến lũy năm xưa không còn nguyên vẹn, nhưng tinh thần của những người lính Đại Việt vẫn còn sống trong lịch sử.

Mỗi khi nhắc đến Lý Thường Kiệt, tôi lại nhớ đến hình ảnh một vị tướng đứng trước dòng sông, phía bên kia là quân thù đông mạnh, nhưng phía sau ông là cả một dân tộc đang đặt niềm tin.

Ông đã không lùi bước.

Bởi ông hiểu rằng có những thứ dù phải đánh đổi bằng máu và nước mắt cũng nhất định phải bảo vệ.

Đó là độc lập.

Đó là chủ quyền.

Đó là non sông Việt Nam.

Lý Thường Kiệt – vị danh tướng tài ba, người đã góp phần làm nên chiến thắng Như Nguyệt và để lại một trong những biểu tượng mạnh mẽ nhất về ý chí bảo vệ chủ quyền của dân tộc.

Ngọn lửa ông để lại không chỉ cháy trong những trang sử.

Nó còn cháy trong từng câu nói, từng chiến công và trong niềm tự hào của mỗi thế hệ người Việt Nam hôm nay.

Một dòng sông có thể chảy qua hàng nghìn năm, nhưng khí phách của người giữ nước thì không bao giờ bị cuốn trôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn