Lý Tự Trọng
Sài Gòn năm 1931, không khí oi nồng và căng thẳng. Dưới cái vẻ hào nhoáng của "Hòn ngọc Viễn Đông", những làn sóng ngầm cách mạng đang cuồn cuộn chảy. Giữa bối cảnh bão táp ấy, một thiếu niên mới mười bảy tuổi đã viết nên một trang sử vàng chói lọi bằng chính máu xương của mình. Đó là Lý Tự Trọng, người anh hùng biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam.
Cuộc đời của Lý Tự Trọng gắn liền với những hoạt động bí mật đầy nguy hiểm. Khi rời Quảng Châu trở về Việt Nam, anh mang theo sứ mệnh kết nối những trái tim yêu nước. Anh hoạt động tại bến tàu Sài Gòn, nơi tập trung đủ mọi thành phần xã hội từ công nhân, phu phen đến mật thám, cảnh sát Pháp. Trong bộ quần áo băm vằn lấm lem, anh len lỏi qua những kiện hàng khổng lồ, chuyển phát tài liệu, đưa đón cán bộ một cách tài tình. Sự mưu trí của anh là kết quả của một quá trình rèn luyện nghiêm khắc và một lòng yêu nước cháy bỏng.
Ngày 8 tháng 2 năm 1931, tại sân vận động Larivière, lịch sử đã chứng kiến một khoảnh khắc làm rúng động cả chính quyền thực dân. Trong buổi mít tinh kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái, khi tiếng vang diễn thuyết đang hâm nóng lòng người, sự xuất hiện của tên mật thám Le Grand như một bóng đen đe dọa. Phát súng của Lý Tự Trọng nổ vang không chỉ tiêu diệt một tên trùm mật thám ác ôn mà còn là lời tuyên chiến mạnh mẽ của thanh niên Việt Nam đối với thực dân Pháp. Anh bị bắt trong sự hỗn loạn, bị những trận đòn roi xé thịt nát da ngay trên đường phố Sài Gòn, nhưng tư thế hiên ngang của anh khiến mọi người có mặt hôm đó không thể nào quên.
Quãng thời gian trong nhà tù Khám Lớn Sài Gòn là thử thách cuối cùng đối với ý chí của người anh hùng trẻ tuổi. Thực dân Pháp đã tìm mọi cách để bẻ gãy ý chí của anh, nhưng chúng đã thất bại thảm hại. Đứng trước tòa án, anh không cần luật sư bào chữa. Anh chính là người tố cáo chế độ thực dân. Câu nói của anh: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể là con đường nào khác" đã trở thành một biểu tượng của thời đại. Nó vang vọng qua những bức tường nhà lao, lan truyền ra các xóm thợ, đến tận những vùng nông thôn hẻo lánh, thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh cho độc lập dân tộc.
Rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, pháp trường đã dựng sẵn. Lý Tự Trọng bước đi giữa hai hàng lính với xiềng xích trên chân nhưng tâm thế của một người tự do. Anh hát vang "Quốc tế ca", giai điệu của những người lao động cùng khổ đấu tranh cho một thế giới mới tốt đẹp hơn. Anh ngã xuống khi trời còn chưa sáng rõ, nhưng ánh sáng từ cuộc đời và sự hy sinh của anh đã xua tan màn đêm u tối của kiếp nô lệ. Lý Tự Trọng đã ra đi, nhưng tuổi mười bảy của anh là tuổi mười bảy bất tử, là nguồn cảm hứng bất tận cho bao thế hệ thanh niên Việt Nam t



