Lý tự trọng
Năm 1930, sau thất bại của Khởi nghĩa Yên Bái, Nguyễn Thái Học và nhiều đồng chí bị bắt. Trước kẻ thù, ông có thể lựa chọn con đường sống – chỉ cần khuất phục, hợp tác hoặc từ bỏ lý tưởng. Nhưng ông đã không làm vậy. Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, Nguyễn Thái Học vẫn giữ thái độ bình thản, hiên ngang. Khi bước lên đoạn đầu đài, ông không hề sợ hãi, không cầu xin tha thứ. Thay vào đó, ông dõng dạc hô vang câu nói đã trở thành bất hủ: “Không thành công thì thành nhân.” Ðó không chỉ là lời tuyên bố về lý tưởng cách mạng, mà còn là biểu hiện cao nhất của lý tự trọng. Ðối với ông, sống mà đánh mất danh dự, đánh mất lý tưởng thì không còn ý nghĩa. Thà hy sinh để giữ trọn khí tiết, còn hơn sống mà cúi đầu. Chính sự lựa chọn ấy đã khiến tên tuổi ông trở thành biểu tượng của lòng tự trọng và bản lĩnh con người Việt Nam. Câu chuyện về Nguyễn Thái Học không phải chỉ là một trang sử, mà là một bài học sâu sắc về cách làm người. Nó nhắc nhở rằng giá trị lớn nhất của con người không nằm ở sự giàu có hay quyền lực, mà nằm ở nhân cách và lòng tự trọng



