LÝ TỰ TRỌNG
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước tại Hà Tĩnh. Từ thuở thiếu niên, anh đã sớm được giác ngộ lý tưởng cách mạng và vinh dự trở thành một trong những người đoàn viên đầu tiên của Đội Thanh niên Cách mạng đồng chí hội do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trực tiếp dìu dắt. Năm 1929, Lý Tự Trọng được cử về nước hoạt động tại Sài Gòn với nhiệm vụ làm liên lạc, xây dựng tổ chức Đoàn và vận động thanh niên tham gia cách mạng. Giữa sào huyệt của kẻ thù, anh luôn tỏ ra là một chiến sĩ trinh sát vô cùng mưu trí, dũng cảm, nhiều lần qua mặt mật thám Pháp để chuyển tài liệu mật an toàn. Ngày 8/2/1931, trong một buổi mít tinh chớp nhoáng của quần chúng tại sân vận động Larbaudière (Sài Gòn), để bảo vệ đồng chí mình đang diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã dũng cảm rút súng bắn chết tên thanh tra mật thám Pháp khét tiếng hung hãn Le Grand. Anh bị địch bao vây và bắt giữ ngay sau đó. Trong ngục tù, thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man, từ tra điện, đóng đinh vào móng tay cho đến dụ dỗ tiền tài, nhưng người chiến sĩ 17 tuổi ấy không một lời khai báo. Anh vẫn hiên ngang hát vang các bài ca cách mạng. Khi ra trước tòa án thực dân, anh thẳng thắn tuyên bố câu nói bất hủ: “Tôi hành động không phải là vô ý thức, tôi hành động để phục vụ quyền lợi của Tổ quốc tôi... Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác”. Rạng sáng ngày 21/11/1931, thực dân Pháp đã hèn hạ xử tử anh. Trước họng súng quân thù, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang cất cao bài hát Quốc tế ca, giữ vững khí tiết người cộng sản cho đến hơi thở cuối cùng.



