LÝ TỰ TRỌNG – MÙA XUÂN CỦA NGƯỜI THIẾU NIÊN ANH HÙNG
LÝ TỰ TRỌNG – MÙA XUÂN CỦA NGƯỜI THIẾU NIÊN ANH HÙNG
Có những cái chết đã hóa thành bất tử, trở thành ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ thanh niên Việt Nam. Như lời bài hát về người thiếu nữ miền đất đỏ, nhưng cũng rất đúng khi nói về người thanh niên ưu tú này:
"Người thiếu nữ ấy như mùa xuân Chị đã dâng cả cuộc đời Cho chiến đấu với bao niềm tin" Với Lý Tự Trọng, "mùa xuân" ấy chính là con đường cách mạng mà anh đã chọn và đi đến tận cùng bằng lòng dũng cảm của tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu.
Lý Tự Trọng tham gia cách mạng khi còn là một thiếu niên, nhanh chóng trở thành người liên lạc mưu trí. Năm 1931, tại Sài Gòn, để bảo vệ đồng chí mình đang diễn thuyết trước quần chúng, anh đã dũng cảm hành động và bị bắt vào ngục tối của thực dân Pháp. Trong lao tù, anh phải chịu đựng những ngón đòn tra tấn dã man nhất, từ điện giật đến dùi cui, nhưng kẻ thù không thể khuất phục được ý chí của anh. Anh không khai báo, luôn hiên ngang bảo vệ lý tưởng của mình.
Tại phiên tòa đại hình, khi thực dân Pháp tìm cách mị dân bằng cách nói anh "còn trẻ, chưa hiểu biết", Lý Tự Trọng đã dõng dạc tuyên bố câu nói bất hủ: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác". Rạng sáng ngày 21/11/1931, đứng trước máy chém, người thanh niên 17 tuổi ấy vẫn hiên ngang cất cao tiếng hát bài Quốc tế ca. Tiếng hát của anh vang vọng khắp khám lớn Sài Gòn, át đi sự sợ hãi và thổi bùng ngọn lửa đấu tranh cho hàng triệu người lao động lúc bấy giờ.
Lý Tự Trọng đã sống và chết như một đóa hoa lửa rực rỡ nhất lúc rạng đông. Anh đã chứng minh rằng tuổi trẻ không đo bằng số năm tháng đã sống, mà đo bằng tầm vóc của lý tưởng mà mình theo đuổi. Anh chính là "mùa xuân" vĩnh cửu trong lòng tuổi trẻ Việt Nam qua mọi thời đại.



