LÝ TỰ TRỌNG - NGỌN LỬA THANH NIÊN VÀ LỜI THỀ BẤT TỬ
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc Việt Nam, tên tuổi Lý Tự Trọng đã trở thành biểu tượng rực rỡ nhất cho tinh thần hy sinh, chí khí quật cường của tuổi trẻ. Là người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên, người thanh niên ấy đã dâng trọn tuổi xuân cho độc lập của Tổ quốc, để lại cho muôn đời sau một tuyên ngôn sống bất tử.
Từ người thiếu niên cứu quốc đến người chiến sĩ kiên trung
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 tại tỉnh Nakhon Phanom, Thái Lan, trong một gia đình Việt kiều giàu truyền thống yêu nước gốc Hà Tĩnh. Ngay từ nhỏ, ông đã thể hiện sự thông minh, bản lĩnh và lòng yêu nước thiết tha.
Năm 1926, khi mới 12 tuổi, ông được chọn sang Quảng Châu (Trung Quốc) học tập và tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Tại đây, ông được Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trực tiếp nuôi dạy, rèn luyện và đổi tên thành Lý Tự Trọng. Sau thời gian hoạt động và học tập tại nước ngoài, năm 1929, ông được cử về nước hoạt động tại Sài Gòn - Gia Định với nhiệm vụ làm liên lạc, vận động công nhân và thanh niên tham gia cách mạng. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông đã thể hiện sự mưu trí, dũng cảm, vượt qua nhiều vòng kìm kẹp khắc nghiệt của mật thám Pháp để chuyển giao thư từ, tài liệu quan trọng.
Tiếng súng bảo vệ đồng chí và khí tiết trước tòa án thực dân
Ngày 9 tháng 2 năm 1931, trong cuộc diễn thuyết kỷ niệm một năm Cuộc khởi nghĩa Yên Bái do Mạch Thị Lựu tổ chức tại sân vận động Lá Sen (Sài Gòn), tên mật thám Le Grand đã xông vào bắt giữ người diễn thuyết. Trước tình thế nguy cấp, Lý Tự Trọng đã rút súng bắn chết tên mật thám để giải cứu đồng chí của mình. Ông bị địch bắt giữ ngay sau đó.
Trong suốt thời gian giam cầm tại Khám Lớn Sài Gòn, kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man từ dội nước lạnh, điện giật đến đánh đập tàn bạo, nhưng Lý Tự Trọng nhất quyết không khai báo bất kỳ thông tin nào về tổ chức.
Tại phiên tòa đại hình xét xử ông, trước sự chứng kiến của chính quyền thực dân và đông đảo dư luận, người thanh niên 17 tuổi ấy vẫn hiên ngang đứng thẳng, dõng dạc tuyên bố câu nói lịch sử làm rung chuyển chốn pháp đình: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!"
Khí chất bất tử và di sản cho muôn đời sau
Rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, chính quyền thực dân Pháp đã lén lút đưa Lý Tự Trọng lên máy chém tại Khám Lớn Sài Gòn. Trước giờ phút hy sinh, ông vẫn bình tĩnh, hiên ngang hô vang các khẩu hiệu cách mạng và hát vang bài Quốc tế ca.
Sự hy sinh oanh liệt của Lý Tự Trọng ở tuổi 17 đã thổi bùng lên ngọn lửa căm thù giặc và chí khí đấu tranh trong lòng nhân dân cả nước, đặc biệt là thế hệ trẻ. Câu nói "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng" đã trở thành lý tưởng sống, là kim chỉ nam cho hàng triệu thanh niên Việt Nam qua các thời kỳ kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ và trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc hôm nay.
Hình ảnh người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi Lý Tự Trọng sẽ mãi mãi là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở tuổi trẻ Việt Nam về lòng trung thành với Tổ quốc, tinh thần xả thân vì dấn thân và khát vọng cống hiến cho sự hưng thịnh của dân tộc.



