Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Lý Tự Trọng người anh hùng vĩ đại không đợi tuổi

Lý Tự Trọng người anh hùng vĩ đại không đợi tuổi

Hà Tĩnh14/08/2026Lê Thị Hương Trà ((LĐ) Đoàn phường Cam Ly - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lý Tự Trọng người anh hùng vĩ đại không đợi tuổi

Trong bức tranh tạc nên hình đài độc lập của dân tộc, Lý Tự Trọng hiện lên như một nốt nhạc cao vút, mở đầu cho bản hùng ca của tuổi trẻ Việt Nam,. Dưới góc nhìn của một nhà văn, cuộc đời ông là minh chứng cho một chân lý: vĩ đại không đợi tuổi.

Lý Tự Trọng, tên thật là Lê Hữu Trọng (còn gọi là Huy), sinh ra vào một ngày mùa thu năm 1914 tại tỉnh Nakhon Phanom, Thái Lan. Dù sinh trưởng nơi đất khách, nhưng dòng máu từ quê gốc Thạch Hà, Hà Tĩnh vẫn chảy tràn trề trong huyết quản người thiếu niên ấy. Ngay từ thuở thiếu thời, ông đã mang trong mình chí lớn khi mới 10 tuổi đã sang Trung Quốc học tập và tham gia vào Hội Thanh niên Cách mạng đồng chí.

Năm 1926, người thiếu niên ấy trở về quê hương với một sứ mệnh cao cả: làm liên lạc cho Xứ ủy Nam Kỳ và góp phần đặt những viên gạch đầu tiên thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Đông Dương. Trong những năm tháng sục sôi ấy, hình ảnh người chiến sĩ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn băng qua những con phố Sài Gòn đã trở thành một phần của lịch sử cách mạng.

Đỉnh cao của lòng quả cảm ấy chính là sự kiện ngày 9 tháng 2 năm 1931 tại quảng trường Lareni, Sài Gòn. Giữa buổi kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái, khi viên mật thám Pháp Le Grand định xông lên bắt diễn giả Phan Bôi, Lý Tự Trọng đã không ngần ngại rút súng tiêu diệt kẻ thù để bảo vệ đồng chí. Hành động ấy khiến thực dân Pháp bàng hoàng, còn nhân dân thì ngưỡng mộ.

Ông bị bắt giam vào Khám Lớn, nhưng chính tại nơi địa ngục trần gian này, khí phách của ông đã khiến những tên cai ngục phải run sợ và kính trọng gọi ông là "Ông Nhỏ". Trước tòa án thực dân, người thiếu niên 17 tuổi ấy đã để lại một tuyên ngôn bất hủ cho mọi thế hệ thanh niên:

"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác".

“Tôi hành động không phải là không suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tuy tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác. Tôi tin rằng nếu các ông suy nghĩ kỹ thì các ông cũng cần phải giải phóng dân tộc, giải phóng những người cần lao như tôi đã làm”.

Ngày 21 tháng 11 năm 1931, Lý Tự Trọng bình thản bước lên máy chém, khép lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy vinh quang của một anh hùng. Ông đã ra đi, nhưng tấm thẻ Đoàn viên danh dự số 1 mang tên ông mãi mãi là biểu tượng của tinh thần xung kích.

Ngày nay, tên của người thiếu niên anh hùng ấy đã hóa thân vào những ngôi trường, những con đường và những giải thưởng cao quý, tiếp tục thắp sáng ngọn lửa lý tưởng cho tuổi trẻ Việt Nam trên hành trình xây dựng đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lý Tự Trọng người anh hùng vĩ đại không đợi tuổi | Câu chuyện thời hoa lửa