LÝ TỰ TRỌNG – NGƯỜI THANH NIÊN KHÔNG SỢ CÁI CHẾT
Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Lý Tự Trọng sinh năm 1914 trong một gia đình Việt Nam yêu nước hoạt động ở Thái Lan.
Ông tên thật là Lê Hữu Trọng.
Từ khi còn nhỏ, ông đã được tiếp xúc với phong trào cách mạng.
Năm 1929, Lý Tự Trọng được tổ chức cử về Việt Nam hoạt động.
Khi ấy, ông mới khoảng 15 tuổi.
Một thiếu niên ở tuổi mà hôm nay đáng lẽ vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường.
Nhưng Lý Tự Trọng đã trở thành một người hoạt động cách mạng.
Ông làm nhiệm vụ liên lạc và tham gia bảo vệ cán bộ.
Năm 1931, trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn, Lý Tự Trọng đã nổ súng bảo vệ một cán bộ diễn thuyết khi chính quyền đến đàn áp.
Sau đó, ông bị bắt.
Lý Tự Trọng bị đưa ra xét xử và bị kết án tử hình.
Ngày 21 tháng 11 năm 1931, ông bị xử tử tại Sài Gòn.
Ông mới 17 tuổi.
Mười bảy tuổi.
Đó là con số khiến câu chuyện về Lý Tự Trọng trở nên đặc biệt đau xót.
Ông chưa kịp sống một cuộc đời trưởng thành.
Chưa có gia đình.
Chưa có sự nghiệp.
Chưa có những năm tháng bình thường của tuổi trẻ.
Nhưng ông đã trở thành một biểu tượng của thanh niên Việt Nam.
Tên tuổi Lý Tự Trọng được nhắc đến trong lịch sử phong trào thanh niên cách mạng.
Câu nói thường được gắn với ông về con đường của thanh niên đã trở thành một thông điệp giáo dục được truyền lại qua nhiều thế hệ.
Nhưng vượt lên trên mọi khẩu hiệu, điều đáng nhớ nhất là một con người rất trẻ đã phải đối diện với cái chết trong thời kỳ đất nước mất độc lập.
Lý Tự Trọng đã dành tuổi thiếu niên cho một lý tưởng mà ông tin rằng sẽ đem lại tương lai tốt đẹp hơn cho dân tộc.
Ngày nay, trẻ em và thanh thiếu niên Việt Nam có quyền học tập, vui chơi và mơ ước.
Đó chính là điều khiến câu chuyện của Lý Tự Trọng càng trở nên đáng trân trọng.
Bởi ông không có cơ hội ấy.
Và vì thế, nhớ về ông cũng là nhớ rằng tuổi trẻ hôm nay đang được hưởng một nền hòa bình mà nhiều thế hệ trước đã phải đánh đổi bằng chính tuổi xuân của mình.



