LÝ TƯỞNG SỐNG GIỮA CHIẾN TRANH
Có những đêm tôi không ngủ. Không phải vì tiếng bom, mà vì những suy nghĩ trong lòng. Tôi tự hỏi: “Điều gì giữ mình ở lại nơi này?” Rồi tôi hiểu: đó là trách nhiệm của người thầy thuốc và niềm tin vào ngày hòa bình.
Có những đêm tôi không ngủ.
Không phải vì tiếng bom, mà vì những suy nghĩ trong lòng.
Tôi tự hỏi: “Điều gì giữ mình ở lại nơi này?”
Rồi tôi hiểu: đó là trách nhiệm của người thầy thuốc và niềm tin vào ngày hòa bình.
Tôi không chọn chiến tranh.
Nhưng tôi chọn ở lại để cứu người trong chiến tranh.
Mỗi sinh mạng được cứu là một lý do để tiếp tục.
Tôi viết trong nhật ký rằng: “Nếu còn một người cần mình, mình sẽ không rời bỏ.”


