Bài viết

Lý Văn Khét

Ở xóm Đầm Dín, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua những năm tháng gian khổ nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ – ông Lý Văn Khét, sinh ngày 19 tháng 5 năm 1952.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“NGƯỜI LÍNH TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 559”

Ở xóm Đầm Dín, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua những năm tháng gian khổ nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ – ông Lý Văn Khét, sinh ngày 19 tháng 5 năm 1952.

Tháng 8 năm 1973, ông lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng của tuổi trẻ và lòng quyết tâm cống hiến cho Tổ quốc. Trong quân ngũ, ông mang quân hàm Trung sĩ, vừa là lính chiến đấu, vừa làm nhiệm vụ công binh chỉ huy đường dây 559 – tuyến đường huyết mạch nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Đó là công việc vô cùng quan trọng nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Trên tuyến đường 559, mỗi con đường được mở ra, mỗi đoạn được giữ vững… đều là kết quả của mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh thầm lặng của người lính.

Địa hình rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, lại luôn phải đối mặt với bom đạn. Những chuyến đi qua rừng sâu, những ngày làm việc liên tục không nghỉ… tất cả đều là thử thách lớn với người lính trẻ.

Nhưng trong ký ức của ông, có những ngày không thể nào quên…

Đó là khi đơn vị đang làm nhiệm vụ đảm bảo tuyến đường, bất ngờ gặp tình huống nguy hiểm. Không khí trở nên căng thẳng. Mọi người nhanh chóng vào vị trí, vừa đảm bảo an toàn, vừa giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn.

Trong khoảnh khắc ấy, ông – với vai trò chỉ huy – phải giữ vững bình tĩnh, đưa ra quyết định kịp thời.

Giữa hiểm nguy, người lính không còn nghĩ đến bản thân, mà chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
giữ cho con đường luôn thông suốt.

Những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội đã bám trụ trên tuyến đường 559, vượt qua mọi gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng chiến tranh không chỉ để lại ký ức…

Mà còn để lại những hậu quả lâu dài.

Sau này, ông trở thành nạn nhân của chất độc da cam – di chứng của chiến tranh vẫn còn in dấu trên cơ thể.

Dù vậy, ông vẫn luôn giữ cho mình tinh thần lạc quan, bình dị. Ông không nói nhiều về khó khăn, mà chỉ nhắc đến một thời đã sống và cống hiến hết mình.

Câu chuyện của ông Lý Văn Khét giúp chúng ta hiểu rằng:
Có những con đường được mở ra trong chiến tranh không chỉ bằng sức lực,
Mà còn bằng ý chí và sự hy sinh của cả một thế hệ.

Và những người lính như ông… Chính là những người đã giữ cho mạch sống của Tổ quốc không bao giờ bị ngắt quãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn