Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lý Văn Lâm: Ngọn Lửa Thiêng Nơi Đất Mũi (1)

Câu chuyện kể về cuộc chiến đấu cuối cùng đầy quả cảm của Anh hùng Lý Văn Lâm – Trung đội phó du kích xã Lợi An – cùng người em trai trên đường đi dự Đại hội chiến sĩ thi đua miền Tây Nam Bộ lần 2. Bị rơi vào trận địa phục kích của địch, hai anh em đã kiên quyết không đầu hàng, dùng vũ khí thô sơ chống trả ngoan cường đến viên đạn cuối cùng và anh dũng hy sinh. Câu chuyện là một biểu tượng sáng ngời về khí phách bất khuất, tinh thần bám đất giữ làng và lòng trung thành vô hạn với cách mạng của n

Thái Nguyên17/06/2026K21 KTDT kTPT, khoa kinh tế số (TRường ĐH kinh tế & QTKD)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nắng chiều Cà Mau những ngày giữa năm 1969 buông xuống như nhuộm đỏ cả một vùng sông nước Mũi Cà Mau. Dưới những tán đước, tán tràm già xù xì, rễ đan cài vào nhau như những cánh tay hộ vệ của đất mẹ, dòng kinh xáng đổ ra biển Tây lững lờ trôi, mang theo lớp phù sa màu mỡ và cả cái không khí hầm hập, ngột ngạt của những ngày chiến sự leo thang.

Hôm ấy là một ngày đặc biệt. Tôi và anh Hai – Trung đội phó du kích Lý Văn Lâm – được lệnh lên đường đi dự Đại hội anh hùng, chiến sĩ thi đua miền Tây Nam Bộ lần thứ hai. Với những người quanh năm bám công sự, lội bùn sình như chúng tôi, đây là một niềm vinh dự lớn lao. Buổi sáng trước khi đi, anh Hai đã cẩn thận giặt sạch hai bộ quần áo bà ba đen, vuốt lại từng nếp gấp cho thật phẳng phiu.

Tôi ngồi phía sau mải miết khua mái chèo, nhìn tấm lưng trần đẫm mồ hôi của anh với những vết sẹo ngang dọc – dấu ấn của những trận chống càn ác liệt ở xã Lợi An. Không kìm được sự tò mò, tôi cất tiếng hỏi:

"Anh Hai, phen này lên Đại hội gặp các thủ trưởng lớn, anh tính báo cáo thành tích mấy trận đánh đồn, diệt ác ôn của trung đội mình làm sao cho oai hả anh?"

Anh Lâm đang ngồi lau lại khẩu súng trường tự động cướp được của địch, nghe tôi hỏi thì ngừng tay. Anh quay đầu lại, nở nụ cười hào sảng mang đậm chất phóng khoáng của người dân miền sông nước:

"Oai cái gì mà oai thằng nhỏ này! Thành tích đó đâu phải của riêng anh. Đó là xương máu của bà con Lợi An mình che chở, là của mấy anh em bám đất, bám dân mấy năm nay. Đất Cà Mau này một tấc không đi, một ly không rời. Địch tới thì mình đánh, hết giặc thì mình lại đi cấy lúa, nuôi tôm. Cứ kể đúng cái bụng người chiến sĩ du kích miền Tây, các thủ trưởng khắc hiểu."

Chiếc xuồng ba lá lướt nhẹ trên mặt nước, rẽ vào một khúc quanh hẹp nơi cỏ lác và dừa nước mọc um lùm, che khuất tầm nhìn. Không gian bỗng chốc im ắng đến rợn người, ngay cả tiếng chim bìm bịp kêu chiều hằng ngày cũng bặt tăm. Bản năng của những người lính du kích khiến hai anh em cùng khựng lại.

Chưa kịp quay đầu xuồng, bỗng một loạt đạn cực nhanh từ bờ bên kia bắn xối xả xuống mặt nước, bọt tung trắng xóa. Kèm theo đó là tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu trời của hai chiếc trực thăng "cá bấu" Mỹ từ phía sau rặng cây lao tới.

"Có biến! Phục kích rồi! Nhảy xuống nước mau em!" – Anh Lâm hét lớn, tay chộp lấy khẩu súng rồi lao mình xuống dòng sông.

Tôi cũng kịp thời lộn người theo anh. Nước kinh xáng ngập đến ngực, bùn dưới đáy sụt lún níu lấy chân chúng tôi. Toán lính ngụy từ trong các lùm cây rậm rạp tràn ra rìa bờ, họng súng đen ngóm chĩa thẳng về phía hai anh em. Vòng vây mỗi lúc một khép chặt, hỏa lực của chúng quá mạnh với súng đại liên và súng phóng lựu, trong khi hai anh em chỉ có hai khẩu súng trường với số đạn ít ỏi mang theo người.

Từ phía bờ bên kia, một tên chỉ huy địch cầm loa phóng thanh gào lên, giọng điệu hống hách:

"Lý Văn Lâm! Tụi tao phục kích ở đây ba ngày ba đêm để chờ mày rồi! Đừng có ngoan cố chết uổng mạng. Buông súng đầu hàng đi thì được đưa về tỉnh hưởng vinh hoa phú quý, bằng không tụi tao bắn nát gáo hai anh em mày tại chỗ!"

Tiếng loa vừa dứt, không gian chỉ còn tiếng xành xạch kinh hoàng của cánh quạt trực thăng trên đầu. Anh Lâm quay sang nhìn tôi. Trong giây phút sinh tử ấy, tôi không hề tìm thấy một chút sợ hãi hay nao núng nào trong đôi mắt anh. Ở đó, chỉ có một ngọn lửa kiên cường đang bừng bừng bốc cháy, ngọn lửa của lòng căm thù và khí phách bất khuất của người con đất Mũi.

Anh thò tay vào túi áo, kiểm tra lại hai băng đạn cuối cùng rồi nhìn tôi, giọng anh trầm ấm, rành rọt từng tiếng giữa làn đạn đang rít qua đầu:

"Em trai, người Lợi An mình từ trước tới nay chỉ biết ngẩng đầu mà đi, biết cầm súng mà đánh chứ chưa bao giờ biết quỳ gối xin tha. Trận này ngặt nghèo rồi, em có sợ không?"

Tôi siết chặt báng súng, dòng máu nóng trong người như sôi lên, mọi nỗi sợ hãi bay biến sạch khi nhìn vào thế đứng hiên ngang của anh trai:

"Có anh Hai ở đây, chết em cũng không sợ! Thà chết vinh còn hơn sống nhục anh Hai ơi!"

Anh Lâm vỗ mạnh vào vai tôi, ánh mắt rực sáng:

"Tốt! Đúng là em trai của anh! Hôm nay hai anh em mình phải đánh cho tụi nó biết thế nào là cái giá của việc đụng vào du kích Cà Mau!"

Nói rồi, không đợi địch nổ súng trước, anh Lâm rướn người lên khỏi mặt nước, nương vào một gốc đước lớn làm bệ tỳ. Khẩu súng trong tay anh khạc lửa. Đoàng! Đoàng! Hai tên địch đi đầu ngã nhào xuống nước.

Trận chiến không cân sức nổ ra ác liệt giữa dòng kinh xáng. Hai anh em chúng tôi dựa vào địa hình sông nước quen thuộc, lúc ẩn lúc hiện dưới những gốc rễ đước, phối hợp nhịp nhàng, bẻ gãy hết đợt tiến công này đến đợt tiến công khác của địch. Tiếng súng trường đanh thép của hai người chiến sĩ nhỏ bé nổ vang kiêu hãnh, chống chọi lại cả một tiểu đoàn địch cùng máy bay yểm trợ suốt nhiều giờ liền. Mặt nước kinh xáng vốn yên bình nay sủi bọt, nhuộm khói súng khét lẹt.

Nhưng rồi, đạn mỗi lúc một cạn dần. Giữa làn mưa đạn dày đặc, một loạt đạn đại liên từ chiếc trực thăng trên cao quét trúng vị trí của chúng tôi. Anh Lâm trúng đạn, máu từ ngực áo bà ba tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng nước sông phù sa.

Tôi kinh hoàng lao đến, một tay đỡ lấy thân hình đang từ từ quỵ xuống của anh, nước mắt tuôn rơi lã chã:

"Anh Hai! Anh Hai ơi! Anh cố chịu đựng nha, em cõng anh bơi qua bờ bên kia, em rút với anh!"

Anh Lâm lấy hết chút tàn lực cuối cùng, dùng bàn tay đẫm máu đẩy mạnh tôi ra về phía bao đạn. Đôi mắt anh mở to, vẫn rực lên ngọn lửa căm hờn hướng về phía quân thù đang lấp ló bờ bên kia, anh thầm thì, giọng đứt quãng nhưng đầy uy lực:

"Không rút được... đâu em... Đừng để... tụi nó... coi thường trai đất Mũi... Em giữ chốt... bắn đến... viên đạn... cuối... cùng..."

Lời chưa dứt, đầu anh vẹo sang một bên, hơi thở lịm dần rồi tắt hẳn trên tay tôi. Anh Hai đã hy sinh.

Nỗi đau thương tột cùng biến thành ngọn lửa căm hờn cuộn trào trong lồng ngực. Tôi gào lên một tiếng xé lòng giữa đại ngàn xanh ngắt, tiếng gào vang vọng khắp dòng sông. Tôi vớ lấy khẩu súng của anh Hai, nhét băng đạn cuối cùng vào họng súng, quay người lại phía bờ nơi quân thù đang reo hò định tràn qua.

Tôi tiếp tục nổ súng, từng viên, từng viên một cách chuẩn xác, tiễn thêm vài tên địch xuống dòng sông quê hương, cho đến khi một loạt đạn khác găm vào người. Tôi đổ gục xuống, vòng tay ôm chặt lấy thi thể anh Hai, dòng máu của hai anh em hòa vào nhau, tan vào dòng nước kinh xáng Cà Mau.

Chuyến đi đến Đại hội thi đua của hai anh em mãi mãi dang dở ở khúc quanh dòng sông ấy, nhưng ngọn lửa kiên trung của Lý Văn Lâm thì không bao giờ tắt. Nó đã hòa vào dòng nước, thấm vào đất đai, hóa thành ngọn lửa rực cháy khắp các dải rừng đước miền Tây, thúc giục những người đồng đội, những thế hệ thanh niên sau này tiếp tục cầm súng đứng lên, chiến đấu giành lại độc lập, tự do cho quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn