Mạc Đĩnh Chi (1272–1346)
Mạc Đĩnh Chi (1272–1346) là Trạng nguyên nổi tiếng, quan đại thần và nhà ngoại giao kiệt xuất của triều Trần trong lịch sử Việt Nam
Mạc Đĩnh Chi (1272–1346) là Trạng nguyên nổi tiếng, quan đại thần và nhà ngoại giao kiệt xuất của triều Trần trong lịch sử Việt Nam. [1, 2]
Thân thế và quê quán
Năm sinh - năm mất: 1272 – 1346.
Tên tự và hiệu: Tự là Tiết Phu, hiệu là Tích Am.
Quê quán: Làng Lũng Động, huyện Chí Linh (nay thuộc xã Nam Tân, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương).
Hoàn cảnh: Mồ côi cha từ nhỏ, gia đình rất nghèo khó, hai mẹ con phải đi hái củi kiếm sống nhưng ông vẫn giữ chí ham học. [1, 2, 3, 4]
Sự nghiệp đỗ đạt và làm quan
Đỗ Trạng nguyên: Năm 1304, dưới triều vua Trần Anh Tông, ông thi đỗ Trạng nguyên.
Lưỡng quốc Trạng nguyên: Ông nổi tiếng thông minh, tài ứng đối sắc sảo. Khi đi sứ sang nhà Nguyên (Trung Quốc), tài năng của ông khiến vua tôi nhà Nguyên nể phục và phong tặng danh hiệu "Lưỡng quốc Trạng nguyên" (Trạng nguyên hai nước).
Phẩm chất: Ông làm quan thanh liêm, thẳng thắn, hết lòng vì nước vì dân và là bậc hiền tài được kính trọng bậc nhất thời Trần.



