Mạc Đĩnh Chi
Mạc Đĩnh Chi (1280–1346) là một nhà khoa bảng, nhà ngoại giao và danh nhân nổi tiếng của Việt Nam dưới thời nhà Trần. Ông quê ở Lũng Động, Chí Linh, Hải Dương.
Năm 1304, Mạc Đĩnh Chi đỗ Trạng nguyên và được triều đình trọng dụng. Ông nổi tiếng thông minh, tài giỏi, có kiến thức sâu rộng và đặc biệt tài năng trong giao tiếp, ngoại giao.
Mạc Đĩnh Chi nhiều lần được cử đi sứ nhà Nguyên. Trong các chuyến đi sứ, ông thể hiện tài ứng đối sắc bén, giữ gìn danh dự và thể diện của Đại Việt.
Mạc Đĩnh Chi được người đời kính trọng bởi tài năng, lòng yêu nước và sự thanh liêm. Ông là một trong những vị Trạng nguyên nổi tiếng nhất trong lịch sử Việt Nam.



