Mạc Thị Bưởi – Đóa hoa thép giữa vùng tạm chiếm (CÂU CHUYỆN SỐ 30)
Trong những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi làng quê Bắc Bộ chìm trong khói lửa và sự kìm kẹp của kẻ thù, có một người con gái đã âm thầm đứng lên, trở thành điểm tựa cho phong trào cách mạng ở địa phương – đó là Anh hùng, liệt sĩ Mạc Thị Bưởi.
Sinh năm 1927 tại xã Nam Tân, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương, chị sớm tham gia hoạt động cách mạng, trở thành một chiến sĩ du kích, một cán bộ cơ sở kiên trung. Trong những năm 1946–1947, giữa muôn vàn gian khó, chị đã cùng nhân dân xây dựng phong trào kháng chiến, vận động quần chúng đứng lên chống lại ách áp bức của thực dân và tay sai.
Năm 1949, khi quân địch tăng cường càn quét, lập bốt, dựng hàng rào, truy lùng cán bộ, nhiều cơ sở cách mạng buộc phải rút đi nơi khác. Nhưng giữa vòng vây ngặt nghèo ấy, Mạc Thị Bưởi vẫn kiên quyết bám đất, bám dân. Một mình chị lặng lẽ gây dựng lại cơ sở, đào hầm bí mật, nuôi giấu cán bộ, giữ cho ngọn lửa kháng chiến không bao giờ tắt.
Không chỉ kiên cường, chị còn là người tổ chức tài năng. Từ những điều kiện tưởng chừng không thể, chị đã gây dựng được ba tổ nữ du kích, xây dựng hàng chục cơ sở cách mạng trong các thôn, vận động nhân dân không nộp thuế, không đi phu cho giặc. Những việc làm ấy, tuy âm thầm nhưng có ý nghĩa to lớn, góp phần làm suy yếu bộ máy kiểm soát của địch ngay từ cơ sở.
Năm 1950, trong trận đánh bốt Thanh Dung, chị đảm nhận nhiệm vụ liên lạc – một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Giữa làn đạn và hàng rào dây thép gai, chị nhiều lần bò qua tuyến phòng thủ của địch, truyền lệnh, báo cáo tình hình, góp phần quan trọng vào chiến thắng của bộ đội ta.
Những năm tháng ấy, hình ảnh người nữ du kích nhỏ bé nhưng gan dạ đã trở thành nỗi ám ảnh đối với quân thù. Chúng treo giải thưởng lớn để bắt chị, nhưng không thể khuất phục được ý chí của người con gái ấy.
Năm 1951, trong khi làm nhiệm vụ vận động và tổ chức vận chuyển lương thực phục vụ kháng chiến, chị không may rơi vào tay giặc. Bị tra tấn dã man, đối mặt với cái chết cận kề, Mạc Thị Bưởi vẫn giữ trọn khí tiết, tuyệt đối không khai báo. Trước sự bất khuất ấy, kẻ thù đã ra tay sát hại chị một cách tàn bạo khi chị mới tròn 24 tuổi.
Sự hy sinh của chị không làm phong trào lắng xuống, mà trái lại, đã thắp lên ngọn lửa căm thù và ý chí chiến đấu trong lòng nhân dân. Tên tuổi Mạc Thị Bưởi trở thành biểu tượng của lòng trung kiên, của tinh thần “sống bám đất, chết hóa thành bất tử” của người phụ nữ Việt Nam.
Năm 1955, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng cao quý ghi nhận những đóng góp và sự hy sinh anh dũng của chị cho Tổ quốc.
Ngày nay, trên quê hương Nam Sách, tượng đài và nhà tưởng niệm Mạc Thị Bưởi vẫn lặng lẽ đứng đó, như một lời nhắc nhở về một thời hoa lửa. Nhưng hơn tất cả, hình ảnh người nữ anh hùng năm xưa vẫn sống mãi trong lòng nhân dân – như một đóa hoa thép đã nở rực rỡ giữa những ngày gian khó nhất của dân tộc.



