Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mạc Thị Bưởi – Người con gái đi qua hàng rào thép gai

Đắk Lắk12/08/2026Đoàn trường THPT Thái Hòa (Đoàn xã Thái Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, không phải tất cả những người làm nên chiến thắng đều cầm súng ngoài mặt trận.

Có những người chiến đấu bằng sự gan dạ, trí thông minh và lòng trung thành giữa chính vùng đất đang nằm dưới sự kiểm soát của kẻ thù.

Mạc Thị Bưởi là một người như thế.

Sinh năm 1927, Mạc Thị Bưởi sớm được giác ngộ cách mạng. Từ năm 1947, chị tham gia lực lượng du kích, làm nhiệm vụ giao thông liên lạc, xây dựng cơ sở và giúp đỡ cán bộ hoạt động tại địa phương. Năm 1948, chị được kết nạp vào Đảng.

Năm 1949, quân Pháp xây dựng nhiều đồn bốt và tăng cường kiểm soát khu vực Nam Tân. Trong hoàn cảnh ấy, Mạc Thị Bưởi vẫn ở lại hoạt động.

Chị tổ chức các tổ nữ du kích, xây dựng cơ sở trong quần chúng và vận động nhân dân chống lại những chính sách phục vụ cho quân Pháp.

Năm 1950, trong một nhiệm vụ liên lạc phục vụ trận đánh bốt Thanh Dung, Mạc Thị Bưởi đã bốn lần bò qua những lớp hàng rào dây thép gai, ra vào khu vực địch kiểm soát để nắm tình hình và truyền đạt mệnh lệnh.

Bốn lần.

Mỗi lần đều có thể là lần cuối cùng.

Nhưng chị vẫn đi.

Năm 1951, Mạc Thị Bưởi tiếp tục làm nhiệm vụ vận động nhân dân ở vùng địch tạm chiếm, chuẩn bị lương thực, thuốc men chuyển ra vùng tự do phục vụ chiến dịch.

Trong một chuyến đi, chị rơi vào ổ phục kích của địch.

Ngày 23 tháng 4 năm 1951, Mạc Thị Bưởi bị sát hại khi mới 24 tuổi.

Hai mươi bốn tuổi – một lần nữa, tuổi trẻ lại được nhắc đến trong câu chuyện của những người đã hy sinh.

Nhưng Mạc Thị Bưởi không chỉ được nhớ đến vì sự hy sinh.

Chị còn được nhớ đến bởi sự gan dạ trong những công việc tưởng như âm thầm: đi qua hàng rào thép gai, đưa tin, xây dựng cơ sở, vận động nhân dân và giữ liên lạc trong vùng địch kiểm soát.

Năm 1955, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng II.

Ngày nay, tượng đài và nhà tưởng niệm Mạc Thị Bưởi trở thành nơi nhắc nhớ về người nữ du kích năm nào.

Nhưng điều đáng nhớ nhất vẫn là hình ảnh một người phụ nữ trẻ không ngại hiểm nguy.

Mỗi lần vượt qua hàng rào thép gai là một lần chị đặt lòng tin vào ngày đất nước được tự do.

Và cuối cùng, chị đã gửi lại tuổi xuân trên chính con đường mình từng đi qua.

Mạc Thị Bưởi đã không sống đến ngày chiến thắng.

Nhưng những bước chân của chị đã góp một phần nhỏ bé mà không thể thiếu vào con đường đi tới chiến thắng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn